I am Married…But!

Cuộc sống làm dâu nhà Mama boy sẽ như thế nào? | Recap:
Hôn nhân ko có vùng đen - vùng hồng mà nó ở giữa. Gọi là vùng xám, chẳng có điều gì đúng tuyệt đối mà cũng ko có gì sai hoàn toàn. Chịu nói chuyện thẳng thắn hay ko?? Chịu lắng nghe để hiểu hay nghe để đánh giá mà thôi. Ra đg nhìn những cặp ông bà sống vs nhau đến già mà vẫn nắm tay nhau thì hãy tự hỏi “liệu họ đã tha thứ cho nhau bnhiu lần??”
Mình thấy có happy ending đâu, vk thì vẫn sẽ thấy bực mỗi khi ck con nít vs mẹ, ck thì vẫn bầy hầy, ở dơ. Nhưng sâu trong lòng mỗi ng, đã thấu hiểu và chịu chấp nhận nhau hơn 1 chút. Mấy b trẻ coi phim ngắn nhiều quá riết tưởng cuộc đời chỉ có đen hoặc hồng, hên gặp ng ck thương mìh thì mãi làm ebe, xui gặp ck tào lao thì li dị sống đơn thân nui con. Ck thực tế như na9 v đó, khó nói tốt hay xấu, ng ngoài thì muốn nhảy dô, ng trong cuộc thì mún nhảy ra, sau khi hiểu lầm trôi qua, vkck cùng nhau bước tiếp. Cần nhiều phim v hơn để cta tỉnh táo, k chạy theo phù phiếm mà quên mất thực tế là gì !😅😅
Qua bộ phim này rõ ràng và dễ nhận thấy 2 tư tưởng hoàn toàn trái ngược: 1 bên thì không ưng cái từ bỏ luôn, 1 bên thì sẽ cố gắng thấu hiểu và bao dung. Nó phản ánh chính xác thực tế bây giờ, không chỉ ở chuyện hôn nhân mà mình muốn mở rộng ra cả chuyện đi làm hay những câu chuyện thường ngày khác. Các bạn gen z bây giờ quá thiếu khả năng chịu đựng, quá dễ nản, quá dễ buông bỏ, lúc nào cũng đi tìm kiếm thứ gọi là “phù hợp hoàn hảo” mà không nhận ra rằng thứ đó không hề tồn tại, không biết các bạn lớn thêm chút nữa, trải qua nhiều chuyện hơn có ngộ ra không chứ như tình hình giờ thì chính các bạn tự đẩy mình vào tình thế đầy stress, cần chữa lành và không bao giờ thực sự cảm thấy hạnh phúc vì ở đâu cũng sẽ có thứ không vừa ý thôi. Lời khuyên của mình là hãy thử thẳng thắn, tìm cách giải quyết vấn đề trước thay vì trốn chạy, từ bỏ. Trong câu chuyện trong phim, những chính vẫn còn tình cảm, cô ấy cũng không phải kiểu cam chịu, nhưng đến cuối cùng cô ấy chọn đối diện với chồng mình, nói ra những điều mình suy nghĩ, hỏi đối phương xem mình còn điểm gì cần cải thiện hay không chứ không hề cho rằng mình hoàn toàn đúng.
thấy kết này vừa đơn giản vừa thú vị. Nhiều thông điệp đáng bàn. Không cần drama nổ não. Giờ trong phim với đời thực đâu đâu cũng chọn ly hôn rồi làm lại cuộc đời bla bla. Bên nhau đến già giờ nghe thôi cũng xa xỉ. Thực sự việc chọn ở bên nhau, đi từ yêu đến hết tình yêu, rồi học cách yêu trở lại hay đơn giản là cố gắng vì người kia cũng đáng quý mà!
Kịch bản kết phim này hay. Không ai là hoàn hảo cả, tình yêu thật sự là biết và hiểu cái không hoàn hảo đó và thương nó, cái không hoàn hảo nếu được thật sự hiểu và thương thì nó sẽ cùng với một số phần tốt đẹp tạo ra quả ngon hàng ngày đủ cung cấp, nuôi dưỡng cho năng lượng an yên để mỗi con người sống.
(úi bình luận bạn này lại nhắc đến cụm Hiểu và thương kìa)
# Has anyone watched this new Taiwanese Drama ( I Am Married… But! ) ???
Now This may not be a Fantastic, not a 10/10 drama or even 9/10 drama. But for me This is a MUST WATCH Drama and I don’t even say this for MY Top rated ones.
If anyone has watched this drama lets talk, lets talk now.😁😁
This comment section is kinda sad. except for one person, every other cussing out the husband and looking over the fact that the FL was on a dating app. And one girl is even justifying that FL should have cheated on ML. I know you people love drama. But there’s literally nothing romantic or wholesome in cheating. Stop reading books and watching shows which promotes cheating.
I feel like all these people with such opinions draw their inspiration about relationships from movies and books. Real love is imperfect and full of flaws and this show did a great job at portraying that.
Just started, it is so funny! Shows a lot of the annoying things that happen in a marriage which are realistic!
Also the father in law is hilarious!
I find Taiwanese dramas a bit edgier? Also nice to see older leads that look like real people!
Log in or sign up for Facebook to connect with friends, family and people you know
Topic dành cho người từng trải: Bạn đã/chứng kiến người khác ly hôn vì điều gì?
Li hôn thì thật sự mình gặp rất nhiều, chủ yếu sẽ vì bị đánh đập hành hạ, ngoại tình, đổ nợ (làm ăn và cả chơi bời), hoặc kiểu vì giọt nước tràn ly, hành hạ qua lời nói. Mình thì gặp cái lạ hơn: Một cô làm chung ở chỗ cũ, cô tự thông báo đã bỏ chồng vì chồng cô hiền lành chăm chút cho cô quá khiến cô chán. Cô nói ‘nó đ* không đã nên bỏ rồi’ 😵💫 Mọi người cũng nói ra nói vào vì chú đó cũng làm cùng cty, và ổng là kiểu đội vợ lên đầu ấy chớ không phải kiểu nhu nhược nha. Rồi chú ở vậy chu cấp cho con, cô thì cưới một người khác rồi lại thôi. Chú cứ đi theo kêu cô quay lại mà cô không chịu. Chuyện cũng 8 năm rồi.
Yêu nhau vì những điều lớn lao chứ ly hôn đôi khi vì những điều nhỏ nhặt á. Bản thân mình cũng từng vậy, sống chung nhà như cái xác không hồn vậy á, tự nhiên một ngày đẹp trời thức dậy thấy mình cần phải hạnh phúc chứ không phải sống trong những lời mạt sát này, thế là dọn ra ly thân và đúng 6 tháng sau là xong giấy tờ thủ tục ly hôn chính thức độc thân 😅 Giờ sống một mình nó sướng gì đâu, đi ăn đi chơi thậm chí ngủ cả ngày chẳng cần quan tâm ai, đúng là có những chuyện phải trải qua thì mới biết quý trọng hạnh phúc được mà ☺️🥰
mình chuyển qua yêu nhau từ những điều nhỏ nhặt và ly hôn từ những điều lớn lao đi xem có khác ko bạnVd chồng mua cho con 1 cái bánh cũng khen “bố đáng yêu quá”, hay chồng đi làm về mệt, mình để sẵn khăn tắm và rót cho chồng 1 ly nước mát xong tự khen mình “ôi em cũng thấy anh quá may mắn vì có 1 cô vợ yêu anh đến chết đi được ấy”, hoặc chồng bừa bãi thì mình nhắc nhẹ nhàng, nũng nịu kiểu vừa cầm cái áo chồng vứt xuống đất lên và nói “hôm qua em mơ thấy bác sĩ bảo rm bị thoái hóa đốt sống lưng số X, hoá ra là vì nghề của em là đi nhặt đồ chồng vứt trên sàn” hay em pha sinh tố lá ngón cho anh uống để anh bỏ được thói quen vứt đồ bừa bãi nhé”
mình thấy bạn chia sẻ hay, nhưng mức độ nhà mình nghiêm trọng hơn, kiểu đầu óc chồng mình trong cv thì tốt, mà với vợ con nói gì cũng k để ý nghe, kiểu nói cũng k nghe thấy, hoặc chưa nói xong câu đi đâu mất rồi dù nói hay k. Bạn có cách nào tư vấn mìnhmình thử nhắn cho chồng và chia sẻ thật về các sự việc như chưa nói xong mà chồng đã bỏ đi, và đề nghị 1 buổi nói chuyện với chồng được ko bạn? MQH chỉ tốt hơn được nếu cả 2 cùng điều chỉnh, chứ chỉ 1 phía thì rất khó ạ.Chị 22 tuổi bắt đầu yêu ck là ny đầu tiên của chị, hết lòng hết dạ yêu ck nuôi ck ăn học, đến khi ck kiếm ra tiền gửi về mẹ ck giữ đó là lúc c muốn li hôn ck, nhưng c/s mà vẫn nhân từ và rồi sau 10 năm mới dứt áo ra đi được, giờ c 36 tuổi 1m nuôi 2 con, tuy vất vả nhưng c thấy c/s này thật tuyệt vời các em ạ. Kinh nghiệm bản thân đừng lấy zai kẹt sỉ nhé 😂
Nc phụ nữ thì cần giải quyết cảm xúc còn đàn ông thì việc kiếm tiền lo cho gia đình vô tình chè mờ mắt dẫn tới thiếu tinh tế. Tình yêu vẫn còn nhưng cả 2 ko đáp ứng nhu cầu tinh thần của nhau nên dẫn tới ly hôn. Cũng giống như tình yêu thường chia tay vì những chuyện vặt vãnh. Nc đàn ông thời này nên tâm lý một chút, bỏ ra ngày 30p tới 1 tiếng thay vì bấm điện thoại thì hỏi hôm nay của em thế nào, có chuyện gì kể anh nghe( ck nghe với), ngày nghỉ cố gắng dọn nhà nấu cơm phụ vk, các bố cứ làm đều như vắt chanh thì vk nào ko yêu các ông. Thường thì những thứ tưởng như đơn giản lại làm con nta cảm động sâu sắc
(cuối cùng đã tìm thấy cmt của một ông nào đấy)
Transcript
Tuổi trẻ của bạn từng là nơi tràn đầy những ước mơ. Nhiều người từng nói với bạn rằng em là một người có tiềm năng. Mấy đứa bạn thì luôn bảo mày nhất định sẽ làm được chuyện lớn. Nhưng thời gian vốn không chờ đợi ai. Hôm nay thành phố không còn những con đường đất bụi và mọi thứ xung quanh đều đã thay đổi. Chỉ có tiềm năng trong bạn là vẫn còn nằm im đó. Nó bị vùi lắp giữa những ngỗn ngang của cuộc đời, giữa những tờ hóa đơn và vô vàng những ngã rẽ. Rồi khi nhìn lại mình ở những năm 30, trong lòng bạn cứ gia dẫn một câu hỏi rốt cuộc thì mình đã làm gì với khoảng thời gian đã qua? Pure Ainus hay Pola Athena là một archetype điển hình về tuổi trẻ vĩnh cũ trong tâm lý học phân tích của Kong. Phật ngữ này được dùng để miêu tả một người tuy đã lớn tuổi nhưng đời sống cảm xúc vẫn dừng lại ở những năm tháng vị thành niên. Năng lượng của PR là một thứ rất cần thiết cho đam mê và sáng tạo. Nó đại diện cho sự tò mò, tinh thần khám phá và niềm tin về tiềm năng vô hạn trong mỗi chúng ta. Nhưng khi năng lượng này không được chuyển hóa qua hành động thì những lý tưởng của P sẽ dần trở thành ảo tưởng. Thời còn trẻ, Pia tin rằng mình có thể trở thành bất kỳ ai, một nghệ sĩ tài hoa, một doanh nhân nổi tiếng hay một chiếc già lỗi lạc. Nhưng thời gian trôi qua và anh ta vẫn chưa có tác phẩm. Anh ta mua đèn nhưng bỏ cuộc sau một vài lần đánh vụng về. Anh ta mua màu, cọ và canvas nhưng chưa bao giờ hoàn thành một bức tranh. Cứ như vậy, cuộc đời anh ta trở thành một chuỗi những bản thảo gian dở và những khởi đầu không có đích đến. Thứ anh ta thiếu không phải là tiềm năng mà nó là sức bền và sự cam kết. Anh ta tùy hứng với công việc và tùy tiện với tình cảm. Đụng vào chỗ khó thì anh ta rút lui, cái gì chưa hoàn hảo thì anh ta bỏ dở. Anh ta không dấn thân vào bất kỳ một con đường nào. Vì lỡ đâu một ngày nào đó tôi sẽ có một ý tưởng hay hơn, một công việc tốt hơn hay một mối quan hệ tuyệt vời hơn thì sao? Càng có tuổi anh ta càng bám chặt vào ảo tưởng rằng một ngày nào đó mình sẽ làm được. Nhưng tiếc là ngày đó không bao giờ đến. Helt Godwin Band, một bác sĩ người Anh gọi hiện tượng này là A Provional Life hay cuộc sống lâm thời. Nó là một trạng thái tâm lý khi chúng ta tin rằng cuộc đời thật của mình vẫn chưa bắt đầu. Mình nghĩ là ai cũng có những cái giai đoạn khi chúng ta xem cuộc sống hiện tại là tình trạng tạm thời và luôn hướng về một viễn cảnh tốt đẹp hơn trong tương lai. Nhưng sự khác biệt giữa việc nhìn về phía trước và cuộc sống lâm thời đó là chúng ta có đang trao trọn tâm huyết của mình cho hiện tại hay không. Chúng ta có đang ở đây hay đang ở trong một trạng thái chờ đợi nào đó. Professional Life không nói về mục đích sống mà nó là một trạng thái khi chúng ta không muốn bị ràn buộc bởi hiện thực và tâm trí của chúng ta cứ lơ lửng ở trên không. Khi không chạm chân xuống đất, chúng ta sẽ không biết được là đất hôm nay khô hay ẩm và đoạn đường này trân tru hay có nhiều sỏi đá. Khi không cọ xát với thực tế thì sự hiểu biết của chúng ta về thế giới xung quanh chỉ là những thứ vây mượn và nó sẽ dễ khiến chúng ta ảo tưởng về năng lực thực thụ của mình. Tiềm năng đúng là thứ vô hạn nhưng thời gian lại là thứ hữu hạn. Lý tưởng luôn lãng mạn vì nó chưa bị thách thức bởi hiện thực. Nó cho chúng ta tự do để tưởng tượng về một phiên bản hoàn hảo mà mình có thể trở thành. Nhưng nếu chúng ta chưa từng kiên định với một thứ gì đó tới cùng, chưa từng bị đánh giá và chưa từng phải đối diện với giới hạn của bản thân thì lý tưởng sẽ mãi là lý tưởng. Nó sẽ là tiềm năng có thể xảy ra vào một ngày nào đó và ngày đó không bao giờ là hiện tại. Niềm tin về tiềm năng vô hạn của bản thân khiến P tê liệt giữa những lựa chọn. Anh ta muốn làm rất nhiều thứ nhưng không muốn chọn vì sợ rằng khi cam kết với một thứ gì đó anh ta sẽ đánh mất các khả năng còn lại. Anh ta không muốn gắn bó với những mối quan hệ vì nghĩ rằng ngoài kia vẫn còn rất nhiều người mà mình chưa gặp gỡ. Anh ta không muốn cam kết với công việc vì luôn sợ lỡ mất những cơ hội tốt hơn. Nỗi ám ảnh với sự hoàn hảo khiến Peer kẹt lại trong lý tưởng và phản bội chính tiềm năng của mình. Quá trình trưởng thành đòi hỏi chúng ta phải đưa ra những lựa chọn và chịu trách nhiệm cho những lựa chọn đó. Công việc là một lựa chọn, tình bạn là một lựa chọn và tình yêu cũng là một lựa chọn. Và khi lựa chọn thứ gì đó, chúng ta phải đóng những cánh cửa khác lại. Sẽ có những lúc chúng ta muốn thử những cái cảm giác mới mẻ. Nhưng việc thay đổi quá nhanh, đặc biệt là khi mọi thứ vừa bắt đầu trở nên khó khăn sẽ không cho chúng ta đủ dữ liệu để hiểu về những thứ mà mình đang làm và để hiểu về chính bản thân mình. Lựa chọn nghe có vẻ lớn lao nhưng đôi khi nó đơn giản là sự hiện diện. Nó là cách chúng ta chọn ngồi vào bàn và làm việc mặc dù đầu óc vẫn còn ngỗn ngang. Cách chúng ta chọn nhẹ nhàng với người mình yêu dù mình vừa mới có một ngày không mấy vui vẻ hay cách chúng ta chọn đi qua những đoạn đường dốc thay vì bỏ cuộc và tìm một lối tắc dễ đi hơn. Tất cả mọi thứ đều là sự lựa chọn. Chúng ta lựa chọn không phải vào một ngày nào đó mà là mỗi ngày. Không phải cho sau này mà là cho hôm nay. Tết vừa rồi mình có mua vài bó hoa để cắm ở trong nhà. Sau đó lu bu quá nên 5 ngày sau mình mới nhớ để thay nước. Và đương nhiên là một số cành hoa đã bị rủ xuống. Nước ở trong bình thì đục ngầu và nhầy nhụa và hoa cũng không còn tươi nữa. Mình nghĩ cũng giống như hoa cần thay nước sẽ có những lúc chúng ta cần làm mới những thứ đang khiến cho cuộc sống của mình trở nên tụ động. Đôi khi là đổi nơi sống để có thêm không gian và sự riêng tư. Đôi khi là đổi chỗ làm khi môi trường đó không còn phù hợp với hướng đi hay sự phát triển của mình. Và đôi khi là thay đổi cách mình suy nghĩ để không còn tự dằn vặt bản thân với những câu chuyện đã qua. Có những thay đổi lớn, cũng có những thay đổi nhỏ. Có những thứ đã từng rất đúng với mình ở một thời điểm nào đó nhưng nó không còn đúng ở thời điểm hiện tại. Và nếu như mình cứ ở lại mà không học cách thích nghi thì đó không phải là sự bền bỉ hay cam kết mà nó chỉ là sự cố chấp. Kê mãi không trưởng thành cũng vì lý do này. Anh ta cứ cố chấp bám lấy những lý tưởng chưa được kiểm chứng. Và khi gặp khó khăn, anh ta không đổi cách đối mặt. Anh ta đổ lỗi cho hoàn cảnh và viện đủ mọi lý do để bỏ chạy sang một nơi khác chỉ để lặp lại những lỗi lầm cũ của mình. Nó giống như việc một người nghĩ rằng chỉ cần mình quen người mới thì mọi chuyện sẽ tốt hơn. Nhưng nếu chúng ta không thay đổi cách mình yêu, cách mình giao tiếp và chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình thì mối quan hệ nào rồi cũng sẽ đi đến một kết thúc giống nhau. Việc học ngoại ngữ là một hành trình đòi hỏi sự cam kết và tinh thần dám thay đổi. Không có lối tắc nào giúp bạn giỏi lên trong một đêm và nếu cứ bám theo những lối mòn kém hiệu quả, bạn sẽ chỉ dậm chừng tại chỗ. Vậy nên nếu bạn đang tìm một môi trường học tối ích bài bản, tập trung vào nền tảng và giúp khai thác tối đa tiềm năng của mình thì khóa học tối của Prep sẽ là một lựa chọn vô cùng hợp lý. Prep là một nền tảng luyện thi có ứng dụng công nghệ AI được khuyến khích sử dụng bởi Bộ Khoa học và Công nghệ. Các bài học tox của Prep không dạy bạn các mẹo làm bài ngay để học nhanh mà đi theo hướng học chắc. Kiến thức sẽ được truyền tải theo bốn bước: khởi động, vượt chứng ngại vật, tăng tốc và vệ đích. Ở bước đầu, bạn sẽ được làm quen với các dạng bài, đồng thời nắm vững các cấu trúc ngữ pháp và từ vận phổ biến. Từ đó, bạn có thể rút ra mẹo làm bài nhanh và tránh được các bẫy thường thấy trong đề thi. Ở bước tăng tốc, thầy cô sẽ hướng dẫn bạn cách áp dụng mẹo vào tầng dạng bài và cuối cùng, bạn sẽ được thực chiến với các câu hỏi liên quan trong đề thi tổ ích. Mỗi bước đều có những bài tập nhỏ để bạn áp dụng kiến thức vừa học. Mình rất thích điểm này bởi vì Prep không để bạn trốn trong lý thuyết mà buộc bạn phải cọ xát liên tục với đề thì thật. Ngoài ra, Prep còn có tính năng learning profile để bạn thử theo dõi tiến độ học tập của mình. Bạn có thể xem tab overview để nắm tổng quan kết quả, Tab Learning để theo dõi khóa học và study plan và tab best practice để theo dõi điểm tuần kỹ năng, điểm trung bình theo tuần và số lượng đề mà bạn đã luyện tập. Learning Profile giúp bạn theo xát tiến độ học tập của mình để bạn biết mình đã tiến bộ ra sao so với những ngày đầu tiên và đang biến tiềm năng thành năng lực như thế nào. Hiện tại PP đang có chương trình mua lộ trình tox Listening Reading Pro tặng miễn phí lộ trình speaking writing basic tương ứng. Lộ trình này chỉ dành cho 25 bạn đầu tiên đăng ký qua link nên các bạn tranh thủ nha. Thông tin chi tiết mình sẽ để dưới phần mô tả và bình luận gim. Và cảm ơn PR rất nhiều vì đã đồng hành cùng mình trong video này.
Transcript
Ở trước nhà mình từng có một cây saake rất to. Tán lá của nó rộng tới nỗi nếu đứng từ xa thì bạn gần như không thể thấy được cả căn nhà. Ngày nào cây saake cũng rụng lá và sáng nào ba mình cũng cầm chổi ra ngoài để quét lớp lá vừa rụng dưới sân. Hồi nhỏ mình thấy mấy việc quét sân, laâu nhà và dọn dẹp nói chung là những thứ rất chán. Hôm nay quét thì ngày mai lá vẫn rụng, hôm nay lâu thì ngày mai sàn vẫn dơ. Nên mình không thể nào hiểu được tại sao người lớn lại có thể làm những cái công chuyện lặp đi lặp lại mỗi ngày như vậy. Nhưng khi lớn lên sống xa nhà và phải học cách làm những cái công chuyện nhàm chán của người lớn thì mình mới hiểu ra là những cái việc bình thường không hào nhán đó lại chính là thứ giúp cuộc sống diễn ra một cách êm đẹp. Tại vì chén phải sạch thì cơm mới ngon. Trong cuốn The Problem of Peer Ainus, Mary Lewis von Front cũng từng viết rằng onward even creative contend a certain amount of boring routine. And that is where the pure Athenas escape and come to the conclusion that this is not it. Bất kể công việc nào, kể cả sáng tạo đều chứa một quy trình lặp lại nhàm chán, đó là lốp peer Aenus trốn chạy và kết luận rằng đây không phải là thứ mà tôi muốn. Pier lầm tưởng rằng để sống một đời đáng sống, anh ta không cần phải đi qua những điều bình thường. Anh ta muốn làm chuyện lớn và muốn được mọi người công nhận. Nhưng anh ta không muốn quét lá trước sân mỗi ngày. Những công việc không có khán giả và không có tiếng vỗ tay. Anh ta nghĩ không có công việc nào xứng đáng với sự vĩ đại của mình nên anh ta cứ làm qua loa cho xong. Vì một ngày nào đó thứ tốt hơn rồi cũng sẽ đến. Thật sự là cho dù bạn đang làm cái công việc mà mình đam mê đi nữa thì sẽ có những lúc bạn cảm thấy chán nản và có những giai đoạn mà bạn cảm thấy rất khó khăn. Đối với mình thì khi có cảm hứng thì mình có thể viết liên tục, nhưng để viết vào những ngày không có hứng thì lại không dễ dàng chút nào. Nấu một món ăn thì không khó nhưng để chạy một nhà hàng thì nó không còn là câu chuyện đam mê nữa. Nó là tiền thuê mặt bằng, là tuyển người, là lưng bỗng cho nhân viên. Nó là nguyên liệu, là khách khó tính, là quảng cáo và đủ thứ linh tinh nhỏ xíu, những thứ bình thường không thể thiếu khi vận hành một doanh nghiệp. Tình yêu cũng vậy, lúc mới yêu thì lúc nào cũng vui, lúc nào cũng có đủ thứ để nói, lúc nào cũng tràn ngập những cuộc phiêu lưu và những lời hứa hẹn. Nhưng để tình yêu lớn lên thì chúng ta phải ở lại với những bất đồng, những lần cãi vẽ và những va vắp của đời sống thường ngày. Những ngày không có gì quá đặc biệt, ngày khi anh quên vứt rét và ngày khi em không còn đủ năng lượng để nấu một bữa ăn. Vì đó là những lúc mà tình yêu phải trải qua bài kiểm tra của cuộc sống. Cuộc sống vốn dĩ là những điều bình thường như vậy. Và khi né tránh những điều bình thường, chúng ta vô tình bỏ qua những phần chân thật nhất của cuộc đời mình. Vâng Frank đã ví Pierre như một quả vẫn còn đang treo trên cành. Nó được cây mẹ sinh ra, được nuôi dưỡng và được che chở. Bà cho rằng nếu đặt họ xuống như một hệ thống độc lập, một quả tách khỏi cây thì họ không thể sống sót. Ở đây Phong Phong đang nói về những trường hợp cực đoan khi một peer sống lệ thuộc quá mất vào những người xung quanh và gần như không thể tồn tại nếu thiếu đi sự bao bọc của gia đình. Đúng theo tự nhiên, quả sẽ tách khỏi cây và rơi xuống mặt đất. Nó sẽ trầy xước, sẽ bầm dập. Nhưng đó là cách mà nó bắt đầu một đời sống riêng. Ai trong chúng ta cũng phải trải qua quá trình này để lớn lên. Nhưng con người thì không phải lúc nào cũng tuân theo quy luật tự nhiên. Có những phụ huynh kiểm soát con cái rất chặt chẽ trong những năm vị thành niên. Họ thường cấm đoán tất cả mọi thứ mà họ cho là không có lợi cho việc học. Từ việc đi giả ngoại với bạn bè đến việc yêu thích một bạn cùng lớp. Nên thay vì được trial and error, các bạn chỉ nghe và làm theo những thứ đã được định sẵn. Mình personally biết khá nhiều những cái trường hợp như vậy ở xung quanh. Có nhiều bạn rất nổi bật về những năm học phổ thông nhưng khi lên đến đại học rồi ra đời thì các bạn lại rơi vào một cái trạng thái khá là dở dở ương ương. Có người thì không thể cam kết với ai quá lâu, có người thì rơi vào cờ bạc và nọ nần. nhưng luôn có một cái điểm chung là sẽ luôn có ai đó đứng ra để xử lý hậu quả thay cho họ và vì vậy mà họ cũng không chịu lớn lên. Thật sự thì không phải ai lớn lên trong sự kiểm soát cũng trở thành một PR theo kiểu này. Có những người vẫn rất kỷ luật và đạt được rất nhiều thành quả. Nhưng gần như mọi lựa chọn mà họ đưa ra đều dựa trên kỳ vọng của cha mẹ và khuôn khổ của xã hội. Họ không muốn đưa ra lựa chọn sai lầm vì không muốn đánh mất sự công nhận. Họ kết hôn vì đã đến tuổi. Họ chọn ngành theo ý thích của ba mẹ và họ hành động vì nghĩa vụ chứ không phải vì ý muốn. Fal Doysky từng viết rằng to go wrong in one’s own way is better than to go right in someone else’s. Thà sai theo cách của mình còn hơn đúng theo cách mà người khác đã vạch sẵn. Con người không có ai là hoàn hảo và lựa chọn của chúng ta cũng vậy. Chúng ta có thể sai khi chọn gáp di một năm nhưng lại đúng khi khoảng thời gian đó đã cho chúng ta một cái nhìn rõ ràng hơn về con đường mà mình muốn theo đuổi. Chúng ta có thể sai khiêu một người không biết trân trọng mình nhưng nó lại cho chúng ta cơ hội để nhìn nhận lại cách mà mình đang đối xử với bản thân và nhận ra rằng mình cũng xứng đáng được yêu thương. Những thứ đúng với người khác chưa chắc gì đã đúng với mình và chỉ có những va vắp từ những trải nghiệm cá nhân mới cho chúng ta những bài học phù hợp nhất với hành trình mà mình đang đi. Dù có nhìn thấy bản thân mình trong archetype này hay không, chúng ta ai cũng ít nhất một lần cảm thấy rằng cuộc sống sẽ tốt hơn sau khi mình đạt được một cột móc nào đó. Cuộc sống sẽ thật sự bắt đầu sau khi mình tốt nghiệp đại học hay sau khi mình có sự nghiệp ổn định. Mình sẽ thấy đầy đủ sau khi lập gia đình và có con cái, sau khi mua nhà, mua xe hay sau khi trở thành ai đó đặc biệt. Sau mỗi cột móc đều là những cột móc mới. Và sự hài lòng của chúng ta khi đạt được một thứ gì đó thường chẳng ở lại được bao lâu. Vì tiềm năng là vô hạn nên những thứ mà chúng ta có và những gì mà chúng ta là ở hiện tại chưa bao giờ là đủ. Nhưng nếu không biết đủ thì chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống của mình. Biết đủ không có nghĩa là buông xuôi, chống chạy hay ngừng phát triển. Nó là khi chúng ta biết rằng thời gian là thứ hữu hẹn và tất cả những thứ mà chúng ta có là giây phút mà chúng ta đang trải qua. Chúng ta vẫn đang sống và làm việc, vẫn sai lầm và học hỏi và vẫn đang lớn lên mỗi ngày. Đời sống không phải lúc nào cũng cần rực rỡ hay lấp lánh. Không phải ai cũng cần viết nhạc hay vẽ tranh. Giá trị của con người không nằm ở giấy khen hay những bản thành tích mà nó nằm ở cách chúng ta đi qua những ngày bình thường, cách chúng ta cho đi và cách chúng ta chọn sống một đời tử tế. Đôi khi chúng ta chỉ cần cho mình chút thời gian để hít thở thật sâu và tận hưởng màu nắng trở chiều. Chỉ cần như vậy là đủ. Như cách Nguyễn Ngọc Tư từng viết trong biết sống. Ở hai bên con đường một chiều đi tới miền khuất mặt nhiều thứ đẹp lắm chạy nhanh thở gấp thì không thấy được đâu. Tiềm năng đơn giản là những khả năng chưa được khai phá. Nó là một hạt giống chưa được gieo trồng, chưa dính bùng đất và chưa từng trải qua bao mùa nắng mưa. Hạt giống đó và ước mơ đó nếu chỉ cất giữ trong suy nghĩ sẽ khô lại và không còn sức để nảy mầm. Khi chúng ta vấn thân vào con đường mà mình đã chọn và sống hết mình cho hiện tại, chúng ta đang cho tiềm năng của mình bắt rễ vào đời sống để nó trở thành năng lực thật thụ. Mặt đất dưới chân chúng ta đâu phải lúc nào cũng bằng phẳn. Sẽ có những lúc mình cảm thấy chao đảo và nôn nao. Nhưng nếu cứ tiếp tục đứng dậy và bước đi, chúng ta sẽ có thêm niềm tin vào đôi chân của mình. Thật sự thì đây là một trong những video essay khó nhất mà mình từng viết. Vì khi tìm hiểu về Pure Ainus, mình cũng phải nhìn nhận lại bản thân, nhìn nhận lại những phần trẻ con, những cái lý tưởng và những cái con đường mà mình đã đi qua. Mình sẽ ra sao nếu chưa từng rời khỏi Sài Gòn? Sẽ thế nào nếu vẫn còn ở Luân Đôn, vẫn còn làm công việc văn phòng và chưa từng theo đuổi giấc mơ này? Con đường này thực sự thì đôi lúc cũng không dễ dàng nhưng mình cảm thấy rất may mắn vì đã tiếp tục chọn nó và cảm thấy rất biết ơn vì các bạn vẫn đang ở đây. Cảm ơn các bạn vì đã lắng nghe và hẹn gặp lại các bạn trong một thời gian gần nhất. Bye.
Có thể liên quan:
Transcript
Xin chào các bạn, lại là An đây. Cảm ơn các bạn đã chọn nghe An City Podcast nên mình chia sẻ về những câu chuyện, quan điểm và góc nhìn của mình trong cuộc sống. Không biết các bạn có cảm giác này không nhưng càng lớn mình càng cảm thấy là cuộc sống người lớn cứ luôn quay về những cái nhu cầu sinh hoạt căn bản nhất. Ăn uống rồi ngủ nghỉ. Nghe thì thấy có vẻ đơn giản nhưng để duy trì được một lối sống tương đối lành mạnh thì lại đòi hỏi rất nhiều những công việc lật vặt mà chúng ta còn hay gọi là việc nhà. Và nó cứ khiến mình tự hỏi là có bao nhiêu phần trăm thời gian mình đã dành ra để lặp đi lặp lại những cái hoạt động cần thiết cho cuộc sống người lớn này. Gắp chăn, giặt đồ, phơi đồ, xếp đồ và tủ quần áo thay ra chở giường, quét nhà, lâu nhà, đi chợ, nấu ăn, rửa chén, đổ rác, chà toilet, lau bếp, lau để ý coi trong nhà còn muối, còn đường, còn giá vệ sinh không. Nói chung là đủ thứ hết. không bao giờ thiếu chuyện để làm. Có lần mình lướt story của một bạn trên Instagram xong thấy bạn ấy đăng là is it just me or is adult life basically just cooking, doing dishes, doing laundry, and then doing it on over again? Tức là sao ta cảm thấy cuộc sống người lớn chỉ là nấu ăn, rửa chén, giặt đồ rồi lặp lại vậy? Mình đọc xong cái bật cười tại vì thì ra mình không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy. Nếu phải ước chừng thì mỗi tuần mình nhành ra khoảng 20 tiếng để làm việc nhà bằng với một cái công việc part time. Nhưng nếu có ai đó hỏi mình là hôm nay em đã làm gì thì mình lại không biết bắt đầu từ đâu. Tại vì nó chỉ là việc nhà thôi mà. Có gì đâu mà phải kể ra. Thật sự thì mình không phải là người quá ám ảnh với sự ngăn nắp đầu. Nhà cửa không cần phải lúc nào cũng bóng loáng như bì tạp chí. Nhưng mình cần không gian sống phải sạch sẽ, nấu ăn xong thì phải dọn dẹp, kiến nghĩ dơ thì phải rửa và bạn ăn cũng nên được lau sạch mỗi ngày. Mình từng nghĩ đây là những điều khá cơ bản nhưng sau vài lần ở chung với người lạ, mình nhận ra là những thứ mà mình cho là cơ bản và đương nhiên đều được hình thành từ nếp sống của gia đình. Mình học từ những thứ mà mình nhìn thấy nên mình mới xem đó là tiêu chuẩn tối thiểu. Mình nhớ có một lần mình đang dip clean bếp thì một người bạn cùng phòng nhìn thấy sau nói là đây không phải là nhà của mình nên anh cũng không muốn kỹ quá làm gì. Thật sự là căn bếp đó giơ tới mức mình nuốt đồ ăn không trôi luôn. Tủ bếp dính đầy mảng bám dầu mỡ nên phòng ăn ám mùi rất là nặng. mới dọn vô chưa được một tuần là mình phải đi mua đồ về để cọ rửa lại. Nên lúc nghe câu đó xong mình chỉ biết cười trừ. Đúng là đây không phải nhà của mình nhưng mình vẫn sống ở đây mỗi ngày, vẫn nấu ăn trong căn bếp này và vẫn đang hít thở trong bầu không khí này. Sạch hay do thì người chịu ảnh hưởng trực tiếp vẫn là mình mà nên mình kỹ một chút cũng hợp lý thôi. Nói chung là tiêu chuẩn về sự sạch sẽ của mỗi người có thể là rất khác nhau và điều đó có ảnh hưởng không hề nhỏ tới tâm trạng và sự thoải mái của mình khi sống chung với họ. Sau này khi dọn ra một cái căn nhà mới, Landlord của mình có phân chia công việc nhà cho từng người theo từng khu vực bếp, sàn nhà và toilet. Sau mỗi tháng ông ấy lại đổi rotation. Và riêng đàn ông con trai trong nhà thì sẽ luôn chịu trách nhiệm đi phứt rác tại vì phải khiêng nặng. Ngay từ lúc mình mới đi xem nhà trước khi ký hợp đồng luôn là ổng đã nói rõ cái chuyện phân công này rồi. Ban đầu mình cũng hơi ngại tại không biết Lord can thiệp như vậy thì có nhiều quá không. Nhưng nhìn lại thì đó là cái khoảng thời gian ở chung ít conflict nhất mà mình từng trải qua. Gần như là không có conflict gì luôn tại vì ai cũng chủ động làm phần việc của mình. Không ai dọn giùm ai, không ai phải nhắc ai và cũng không có sự ấm ức ngầm tích tụ qua thời gian. So với những lần đầu mình đi thuê nhà thì cái cách phân công này nó đã tạo ra hòa bình thật sự. Từ lúc ra ở riêng mình cũng bắt đầu hiểu tại sao hồi xưa ba mẹ mình cứ quét nhà lâu nhà với dọn dẹp suốt. Tại vì nhà cửa bừa bộn thì tâm trạng cũng nặng nề theo. Không gian sống nó có ảnh hưởng tới mình nhiều hơn mình nghĩ. Tại vì mình không thể ăn ngon nếu chén dĩa vẫn còn ngổn ngang từ bữa ăn hôm qua. Không thể ngủ ngon nếu ra giườn không được thay thường xuyên và cũng không thể thoải mái nghỉ ngơi nếu sàn nhà vẫn còn dơ và đóng quần áo mới giặt vẫn chưa được xếp gọn gàng vào tủ. Bởi vậy mới nói việc nhà là những cái công việc không có bắt đầu và không có kết thúc nhưng nó lại là những cái công việc vô cùng quan trọng. trong cuộc sống của một người trưởng thành. Một cái sàn nhà sạch, một cái bàn không có bụi, một căn bếp gọn gàng không ám mùi không phải là những điều đương nhiên mà nó là những cái công việc cần được nhìn thấy và cần được duy trì mỗi ngày. Đó là mình nghĩ đến lúc đi xem một vở kịch á mình nhìn thấy ánh đèn rực rỡ và dàng diễn viên được tỏa sáng trong tiếng vỗ tay của khán giả nhưng ít khi nhìn thấy công suất thầm lặng của cả một ekip ở đằng sau. Người chỉnh đèn, người lo âm thanh, người trang điểm, người lo trang phục hay người xát vé. Không ai trong số họ nhận được những cái tràng vỗ tay, cũng không ai xuất hiện trên trang bìa của những tờ báo. Nhưng nếu thiếu bất kỳ một người nào trong số đó thì cả buổi diễn sẽ không thể xảy ra một cách êm đẹp. Cuộc sống gia đình cũng vậy, có những người vẫn đang lặng lẽ vận hành phần hậu trường đó mỗi ngày. Họ là những người giữ cho nhà cửa sạch sẽ, quần áo thơm tho và bữa cơm thì luôn nóng hổi. Và phần lớn thời gian thì những người đó thường là phụ nữ, là các chị, các bà hay các mẹ. Người ta hay nói giúp vợ trong con hay giúp mẹ làm việc nhà chứ không ai nói giúp chồng hay giúp cha. Cách nói này đã vô tình tạo ra một mặc định ngầm rằng việc nhà là việc của phụ nữ, còn đàn ông làm thì chỉ là đang giúp thôi. Nên nhiều khi đàn ông làm việc nhà thì hay được khen là giỏi, còn phụ nữ làm thì chẳng ai nói gì vì mọi người vẫn nghĩ nó là chuyện đương nhiên. Thực tế bây giờ nhiều phụ nữ vừa phải đi làm toàn thời gian bên ngoài, vừa phải gánh vác phần lớn công việc trong nhà. Trong khi bản thân việc nội trợ, việc chăm sóc gia đình, việc làm mẹ tự nó đã làm một công việc toàn thời gian rồi. Chỉ là nó ít khi được nhìn thấy và được ghi nhận thôi. Mình từng nghĩ là ở thế hệ của tụi mình á thì cái cách suy nghĩ này đã giảm đi nhiều rồi. Nhưng sự thật là những cái nếp nghỉ đã được xây dựng qua nhiều thế hệ thường không dễ gì bị gỡ bỏ nhanh như vậy. Cách đây khoảng 5 năm mình có ghé nhà của một cặp vợ chồng để ăn tối. Họ là bạn của bạn mình và hai người có hai đứa con nhỏ khá là dễ thương. Trong lúc mọi người đang ngồi nói chuyện với nhau thì anh chồng quay sang nhìn mình và chị vợ xong nói là thôi hai chị em vô bếp chuẩn bị đi để mấy ông ở đây nói chuyện tí. Lúc đó chị vợ có quay qua nói với mình là thôi em ngồi chơi đi để chị xuống chuẩn bị cho. Mình thấy chị cũng vui vẻ, không có vẻ gì là khó chịu với câu nói đó của anh chồng hoặc nếu có thì chị cũng không thể hiện ra. Thật ra thì đồ ăn cũng có sẵn hết rồi, chỉ cần dọn lên bàn và chuẩn bị chén dĩa thôi. Nếu anh chồng không nói gì thì mình cũng sẽ tự động vô bếp phụ. Nhưng vì ảnh nói theo kiểu đàn ông thì cứ ngồi phòng khách thư giãn để các chị em hầu hạ nên mình mới thấy chướng tài. Mình vẫn đi xuống bếp để lấy đồ lên nhưng cả buổi hôm đó mình im lặng không nói gì. Dù gì thì đó cũng là lần đầu mình gặp người ta. Nếp sống của gia đình họ như thế nào là chuyện riêng của họ. Mình cũng không tiện xen vào. Bây giờ nhìn lại, mình nghĩ là anh chồng thật sự không ý thức được là câu nói đó của ảnh có vấn đề. Niềm tin là phụ nữ thuộc về căn bếp đã được cài vào hệ thống tư duy của nhiều người từ lúc còn nhỏ rồi. Từ gia đình, từ hàng xóm, từ những thứ mà họ nhìn và nghe thấy từ suốt bao nhiêu năm nay. Như cái cảnh các bác các chú thản nhiên ngồi tán gẫu để các mẹ các gì xuống bếp nấu nướng rồi dọn dẹp. Hay như khi họ liên tục nghe được những câu như là con gái thì phải biết nấu ăn để sau này còn đi lấy chồng. Mình nghĩ khi một người sống với những thứ này đủ lâu, họ sẽ nói ra những câu giống như anh chồng đã nói với mình và chị vợ ngày hôm đó. Không phải từ sự ác ý mà như một cái phản xạ tự nhiên. Và cũng chính vì vậy mà nó trở nên nguy hiểm. Mình nghĩ nấu ăn là một cái hành động thể hiện tình thương vô cùng cụ thể và chân thật. Nhưng khi nó được mặc định như bổn phận của người phụ nữ, nó vô tình thu hẹp giá trị của họ xuống thành một chức năng. Và khi một người bị nhìn nhận qua chức năng của họ thì người ta sẽ bắt đầu kỳ vọng họ phải thực hiện chức năng đó một cách hoàn hảo. Giống như một cổ máy phải hoạt động liên tục vậy đó. không được sai sót, không có quyền mệt mỏi và cũng không ai hỏi hang xem là nó đã hao mòn như thế nào. Mẹ mình từng kể với mình về một người bạn bị chồng hất cả mâm cơm xuống đất chỉ vì kho thịt không lên màu. Những câu chuyện như vậy xảy ra thường xuyên hơn mình nghĩ và đó là khi sự vô thức trở nên tàn nhẫn. Nói đi cũng phải nói lại. Trọng vía là xung quanh mình mấy anh con trai cũng rất là chịu khó vô bếp. Không nấu ăn thì cũng rửa chén, không rửa chén thì cũng vo gạo hay rửa rau, còn không thì cũng tự động đi làm những cái công chuyện khác trong nhà mà không cần đợi nhắc nhở. Nên mình thấy vấn đề đôi khi không nằm ở chuyện giới tính mà còn là chuyện một người có tự động nhìn thấy được những phần việc cần làm trong đời sống hằng ngày hay không. Thật sự thì cái này quan trọng lắm. Chuyện không cần đợi nhắc nhở. không phải lúc nào cũng có sẵn một ông chủ nhà để phân chia công việc cho từng người. Không gian sống là không gian chung nên sự tự giác từ mỗi người sẽ gỡ bỏ được rất nhiều gánh nặng tinh thần cho những người còn lại. Gánh nặng này được Alison Deminger gọi là cognitive labor hay lao động nhận thức trong một nghiên cứu về cognitive dimension of household labor tức là công việc á thực chất nó không chỉ nằm ở lao động tay chân mà nó còn nằm trong đầu nữa. Nó là việc nhớ, việc để ý, việc lên kế hoạch theo dõi và cả việc nhắc nhở. Ví dụ như khi người vợ nhờ chồng phứt rác hay đi chợ thì cái mental workload hay cái gánh nặng tinh thần đó nó không tự nhiên giảm đi. Tại sao? Vì người vợ vẫn phải nhớ để nhắc. Anh ơi tí nữa nhớ vứt rác. Anh ơi tối nay mình nấu món này, anh đi mua nguyên liệu giúp em nha. Tức là tuy phần việc đã được chia ra nhưng phần lên kế hoạch theo dõi nhắc nhở vẫn nằm nguyên ở người vợ. Họ vô tình trở thành project managers cho cả gia đình và những người còn lại thì chỉ đang làm theo những cái task đã được giao thôi. Phần quản lý này thường không được ghi nhận, cũng không được trân trọng. Và theo Damager thì đây mới chính là thứ khiến người ta dần dần cảm thấy kiệt sức. Mình không nghĩ là việc nhà lúc nào cũng phải chia 50 50 nhưng người vợ sẽ cảm thấy nhẹ hơn rất nhiều nếu chồng mình hiểu được cái gánh nặng tinh thần đó và tự giác nhìn thấy những việc cần làm trước khi được nhắc. Vì thật ra cái câu em cứ nói đi rồi anh làm cho có thể xuất phát từ ý tốt nhưng nó lại không giúp ích được nhiều như mọi người vẫn nghĩ. Vấn đề nó không chỉ nằm ở chuyện làm hay không làm mà nằm ở chỗ ai là người phải nhớ tới nó trước tiên. Nói thật là mình cũng không tự nhiên mà hiểu được những chuyện này. Trước giờ ba mẹ mình vẫn lo gần hết mọi chuyện trong nhà và điều duy nhất mà mình phải làm đó là tập trung học. Vào cuối tuần mình chỉ phơi đồ, xếp đồ rồi làm mấy việc lên tin trong bếp thôi. Mà hồi xưa mình tưởng làm vậy là nhiều lắm. Nhưng giờ nghĩ lại thì thấy nó chẳng là bao nhiêu. Vì đôi khi mình cũng đợi mẹ nhắc rồi mới làm. Và thật sự là mình cũng ít khi nào nghĩ tới việc nhà cho tới khi ra ở riêng. Cho tới lúc mình bắt đầu thức dậy mỗi ngày với câu hỏi hôm nay ăn gì hay mấy lúc nửa đêm đang nằm trên giường xong giật mình nhớ ra là mình chưa phơi đồ. mình mới thấm được tầm quan trọng của việc nhà và lý do tại sao người lớn lại cảm thấy quá tải. Hồi mình còn nhỏ cỡ bốn năm tuổi gì đó, sáng nào ông nội cũng mua đồ ăn sáng và chở mình đi học. Thỉnh thoảng ông cũng hay ghé qua nhà để phơi đồ và xếp đồ giúp ba mẹ mình. Ông ngoại thì hay đến trường để đón tụi mình về, còn hai bà thì hay nấu đồ ăn để cưỡi qua. Mẹ mình nói đó là giai đoạn bận rộn nhất trong sự nghiệp của cả hai. Ba vừa học thạc sĩ vừa đi làm. Sau đó mẹ lại chuyển công tác nên cả hai đều đi làm xa. Tụi mình lúc đó cũng còn nhỏ nữa nên nếu không có ai phụ thì chắc chắn là sẽ rất đuối. Mãi sau này mình mới thấy được tầm quan trọng của những sự giúp đỡ đó. Vì không ai đòi hỏi, chẳng ai yêu cầu, nhưng ai cũng muốn đỡ đừng cho những người còn lại. Ba mẹ mình chưa bao giờ nhờ ông nội phơi đồ hay xếp đồ, nhưng ông vẫn tự nguyện làm vì thương con. Rồi cũng từ những điều nhỏ như vậy mà mình học được là việc chăm lo cho gia đình chưa bao giờ là việc của riêng một người. Ba mình từng nói với mình là ba ăn uống đơn giản để mẹ không phải mất quá nhiều thời gian nấu ăn. Và đúng vậy thiệt ba mình có thể ăn khoai lang, rau luộc với trái cây cả ngày mà không hề phàn nàng gì hết. Mẹ mình cũng làm full time nên nếu hôm nào không có năng lượng nấu nướng thì cả nhà sẽ gọi pizza hoặc đi ăn ngoài thôi. Mà nói vậy chứ ba mình vẫn thức dậy mỗi sáng để làm đủ loại nước ép cho cả nhà uống. Không đòi hỏi nhưng mà vẫn âm thầm quan tâm. Có lẽ nếp nghỉ của mình cũng được hình thành từ một nếp nhà như vậy. Nơi mà việc chăm sóc lẫn nhau là một điều vô cùng tự nhiên. Ba mẹ mình chưa bao giờ phân công việc nhà, ai thấy gì thì làm đó thôi, không có ai phải nhắc nhở ai. Ba mẹ cũng chưa bao giờ nói câu con gái phải biết nấu ăn để sau này còn lấy chồng với mình. Cũng chưa bao giờ nói là sau này phải lấy một người vợ biết nấu ăn với hai đứa em trai của mình. Vậy nên mình chưa bao giờ xem việc nấu ăn như một nghĩa vụ hết. Mỗi lần đi chợ hay chuẩn bị bữa tối cho ai đó, mình biết rằng đây là một lựa chọn có ý thức. Mình làm vì mình thương và quan tâm đến họ, không phải vì có ai đó mặc định rằng đây là việc mà mình phải làm. May mắn là mình có anh người yêu thích nấu ăn nên trong tuần hôm nào mình bận thì ảnh nấu, hôm nào ảnh bận thì mình nấu, hôm nào cả hai đứa đều bận thì chạy ra gần nhà mua một phần thịt heo quay về rồi bắt nồi cơm lên ăn. Thương nhau cỡ mấy thì ai cũng có lúc thấy mệt thấy đuối mà đâu thể ôm hết một mình được nên mình mới cần có nhau đúng không? Năm nay là cái năm mà AI phát triển chóng mặt đến mức đáng sợ. Nó không còn chỉ trả lời câu hỏi hay viết vài đoạn văn đơn giản nữa mà đã có thể lập trình, phân tích dữ liệu, tạo video, tóm tắt những tài liệu dài hàng trăm trang chỉ trong vài giây hay thậm chí là hỗ trợ nghiên cứu và xử lý những công việc từng đòi hỏi nhiều năm đào tạo chuyên môn. Những việc trước đây gắn liền với bằng cấp và kỹ năng nghiệp vụ giờ đang dần bị AI chen chân vào và trong một số trường hợp thì nó đang dần thay thế luôn cả con người. Nhưng ai vẫn không thể bỏ đồ vô máy giặt rồi lấy ra đem phơi giúp mình. Nó không biết cách xếp một chiếc áo không thể lau bếp sau khi nấu ăn, không biết đi chợ nhặt rau hay nấu một bữa cơm nóng sau một ngày làm việc. Tất cả những công việc này đều cần đến đôi bàn tay và sự hiện diện của một ai đó. Ngày qua ngày bền bỉ và đều đặng. Cái bếp hôm nay lau sạch rồi vài ngày nữa lại dơ. đóng đồ hôm nay xếp gọn rồi dâm ba bữa lại đầy. Việc nhà là những công việc không có điểm kết thúc mà chỉ có sự lặp lại. Nhưng vẫn có người đang âm thầm làm những công việc này dù biết ngày mai mọi thứ sẽ quay về như cũ và mình nghĩ nó là một dạng sức mạnh. Những công việc mà chúng ta nghĩ là ai cũng làm được lại là những công việc không thể được thay thế bởi công nghệ tiên tiến nhất hiện nay. Nó đòi hỏi sự chú tâm của con người và nó cần được nhìn nhận lại một cách đúng đắng hơn. Mình nghĩ là ai từng sống xa nhà rồi cũng sẽ cảm nhận được điều này một cách rất rõ ràng. Rằng bữa cơm nhà là thứ đáng quý đến thế nào và không gian sạch sẽ ngăn nắp mỗi ngày đó không phải tự nhiên mà có. Có ai đó đã lau đi từng lớp bụi, nhặt lên từng món đồ và gắp lại từng tấm chăn rồi lặp lại những công việc đó mỗi ngày. Nó vô hình như không khí nhưng lại không thể thiếu đi. Và cuộc sống trôi qua bình yên mỗi ngày cũng là nhờ những điều nhỏ bé như vậy. Ngày xưa mình từng xem những ngày bình thường là điều bình thường. Sáng có người chở đi học, quần áo luôn thẳng thóm và thơm tho. Rảnh rỗi thì nằm trên ghế đọc chuyện và tối nào cũng được ăn bữa cơm nóng hổi. Lớn lên rồi mình mới hiểu là đằng sau những ngày bình thường và sự vô tư đó là biết bao nhiêu tình thương và sự chăm sóc của gia đình. Và mình cảm thấy vô cùng biết ơn vì đã có được những cái năm tháng êm ái như vậy. Thật sự thì đây là một tập mà mình đã draft từ năm ngoái rồi nhưng bây giờ mới xong vì cứ mỗi lần ngồi xuống viết là mình lại ngứa ngáy tay chân muốn đi dọn nhà. Hồi xưa cứ nghĩ tới việc dọn nhà là mình thấy ngán ngẫm lắm nhưng càng lớn mình lại thấy thích hơn. Cảm giác như khi dọn dẹp không gian xung quanh thì đầu óc của mình cũng thảnh hơi hơn một chút. Cảm ơn các bạn vì đã lắng nghe và hẹn gặp lại các bạn trong một thời gian gần nhất. Bye.
Ai cũng muốn làm nạn nhân trong câu chuyện của mình. Khi mình kể mình được quyền chủ động, được dùng ngôn từ để đưa người nghe hiểu theo ý mình muốn. Ai đúng ai sai thì người ngoài ko biết dc, ở trong chăn mới biết chăn có rận. Chỉ có điều là đa số nghe kể là phụ nữ kể. Đàn ông ít kể lắm, mà có kể cũng sẽ làm người nghe ko thích. Đàn ông mà nghe thì lại bảo: m mới có nhiêu đó đã chịu ko nổi à. Phụ nữ thì có mấy người thích nghe nói xấu phái của mình. Mà không kể thì cũng chẳng ai biết họ phải trải qua những gì 😔
Li hôn thì thật sự mình gặp rất nhiều, chủ yếu sẽ vì bị đánh đập hành hạ, ngoại tình, đổ nợ (làm ăn và cả chơi bời), hoặc kiểu vì giọt nước tràn ly, hành hạ qua lời nói. Mình thì gặp cái lạ hơn: Một cô làm chung ở chỗ cũ, cô tự thông báo đã bỏ chồng vì chồng cô hiền lành chăm chút cho cô quá khiến cô chán. Cô nói ‘nó đ* không đã nên bỏ rồi’
Mọi người cũng nói ra nói vào vì chú đó cũng làm cùng cty, và ổng là kiểu đội vợ lên đầu ấy chớ không phải kiểu nhu nhược nha. Rồi chú ở vậy chu cấp cho con, cô thì cưới một người khác rồi lại thôi. Chú cứ đi theo kêu cô quay lại mà cô không chịu. Chuyện cũng 8 năm rồi.
ước gì ck mình là chú ý =))
Mình chưa lh nhưng mình cũng ko thấy động lực phát triển gia đình nữa, khi mà m nói m ôn thi học lên sau đại học ck nói “lấy chồng phải theo nhà ck, không học gì nữa hết”
Nhưng giờ là 4h sáng, m bất chấp, thức khuya dậy sớm để ôn thi, nghĩ cái vẹo gì mà đòi cấm mình đi học, phát triển???
Sau mình đỗ rồi mà vẫn ko cho mình đi học, thì lh ngay và luôn
Mình kết hôn đầu tiên vào năm 23 tuổi ck cũ bằng tuổi mình . Lúc yêu k biết chứ lấy về toàn thấy tật xấu của nhau . Ck cũ mình lười đi làm về k tắm ăn xong đi ngủ luôn uống nước ngọt xong vứt lon trong gầm giường hút thuốc lá xong vứt trong gầm giường chưa bao giờ rửa bát quét nhà cho vợ . Vợ đẻ 2 đứa con ở nhà ngủ đẫy mắt mới mò lên …con chưa bao giờ bế quá 5 phút . Sau 3 năm mình li hôn . Nay mình 32 tuổi kết hôn ck 2 đk 2 năm . A chăm lo 2 con riêng của mình việc j a cũng làm nõi chung mưa đến đâu mát mặt đến đó . Mong các bạn nữ hay sáng suốt trong việc chọn chồng
Thôi thôi.. ba năm ko có một cuộc nói chuyện từ người ck thấy điêu bỏ mẹ.. thế ngày xưa nó như thế thì lại mê . Chắc mê trai lạnh lùng hả. Cái cơ thôi… Chán có mối mới đéo kiếm dc cớ bỏ thì lấy cái bát lọ muối tiêu ra làm lí do thôi…
ui t lại thấy nhiều đàn ông v vãi, kiểu họ muốn ctay muốn li hôn nhưng kh bao h nói mà cứ chèn ép hoặc im lặng để ng nữ tự nói ra, xong họ đóng vai nạn nhân. R trg hợp nữa là ngoại tình kh bao h nhận dù có bằng chứng thì bảo pts, có nhân chứng thì bảo ngta phá hoại, kiểu t thật sự kh hiểu bên phía nam nghĩ gì trong đầu á. Cái bài mấy ông ngoại tình là y v luôn 10 hết 10 chối bằng đc
Điêu với m chứ lắm nhà có chuyện đấy rồi, mới yêu đương thì mặn nồng rồi lấy nhau về lúc đấy chán , gặp mặt nhiều quá sinh ra đ muốn gặp cơ!
Phụ nữ lấy chồng như tung đồng xu vậy, may thì lấy được người yêu thương mình, còn không thì chờ đợi chỉ có bể khổ. Truyền thông nhiều khi cứ bảo đàn ông, con trai lấy nhầm vợ thì khổ, hay phá hỏng gia đình này nọ, chứ nói về khổ thì phụ nữ cực khổ hơn rất nhiều. Đặc biệt nhiều gia đình ở miền trung hay bắc còn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, coi con dâu như người ở, hay dã man hơn, ai mà ko sinh được con trai còn bị kì thị thậm chí bắt ly hôn, thì cuộc sống của người con gái ko khác địa ngục là mấy. Nay 8 tháng 3, chúc các bạn gái, phụ nữ thêm mạnh khỏe hạnh phúc, và luôn có quyết định sáng suốt và tỉnh táo khi chọn phu quân.
Mình đồng ý hầu hết bình luận của bạn, tuy nhiên ở thời nay phụ nữ không tung đồng xu mà là họ chọn đồng xu. Vài năm đầu của cuộc hôn nhân luôn luôn là hạnh phúc. Phụ nữ luôn có được người yêu thương mình chỉ là họ có nó trong bao lâu mà thôi.
khó lắm bạn ạ, mình có đứa bạn, 2 người đó yêu nhau cả 4 5 năm, cứ nghĩ là hiểu rõ nhau lắm rồi, ai đâu cưới về, cãi nhau suốt, khúc khắc mẹ chồng, nàng dâu nữa. Rồi anh chồng lại là mama boy, cái gì cũng nghe mẹ chồng 😮💨. Cũng tội cho bạn nữ đó lắm. Chỉ mong các bạn nữ, nếu có thấy bất kì cái red flag nào cũng nên rời cuộc thật nhanh, đừng chỉ vì ít thời gian hạnh phúc mà khổ dài dài hic.
Các bà ko thích thì ai ép các bà cưới đc mà tung đồng xu. Tung xu thì chỉ có 2 bên quá lứa lỡ thì, 2 gia đình mai mối r cũng ậm ờ đồng ý cưới nhau hoặc vui chơi ra sản phẩm thôi. Trọng nam khinh nữ đúng là h vẫn còn nhưng nó là số rất ít so với những người có tư tưởng hiện đại bây h. Đến ông bà tôi gần 90 tuổi ở quê cũng chẳng có cái tư tưởng trọng nam khinh nữ, coi dâu như người ở, hay phải đẻ con trai. Phụ nữ họ cũng ăn học đầy đủ, chẳng ai chịu thiệt với đè ép thế đâu, mấy bạn ít học, dân trí thấp, phụ thuộc hoặc gặp đối khắm quá thì cái khả năng xảy ra xung đột nó là sớm muộn thôi.( vấn đề chung của hôn nhân chứ chẳng riêng gì phụ nữ)
Giống mình thích tự do, ko lấy vk nhưng nếu vào môi trường xh nào đi chăng nữa dễ bị phê phán. Cách tốt nhất là cực kỳ thành công và sẽ có tiếng nói riêng. Ko ai có quyền bắt ai sống giống cuộc sống của ai cả.😊
Transcript
Mình là cái đứa vào dân số, chuyện vợ chồng là do các cụ dẫn lối. Nhưng thú thật, dạ này mình thấy các cụ làm việc hơi ẩu. Đi đâu mình cũng gặp những người đàn ông rất là khó giải thích, thích mập mờ, độc toàn thân. >> Anh yêu em nhiều lắm. Anh đang trong giai đoạn ly thân. Ly kiểu quái gì mà vợ anh vẫn đang story hạnh phúc. Sau một hồi mình thấy mất dần niềm tin và nhân loại. Các cụ dẫn lối mình đến trung tâm ai mối. Nơi này tình yêu không đến một cách ngẫu hứng mà đến bằng hồ sơ chứng minh tài chính và bài kiểm tra đánh giá năng lực. >> Em đã sẵn sàng kết hôn chưa? Em >> em có biết hành vi độc thân quá lâu có thể gây nguy hiểm cho xã hội không? >> Em có ý thức được rằng tuổi này mà vẫn chưa gặp đúng người là tình tiết rất đáng ngờ không? >> Mình phải ngồi giải trình y như đang xin visa vì nếu mình chưa chắc chắn, chưa muốn lầm gia đình thì hồ sơ sẽ bị từ chối ngay lập tức. Tương thì người ta nghĩ chắc là khó giao tiếp. Chắc hệ thần kinh bị chập chập ở đâu đó thì mới phải nhờ người khác tìm người yêu hộ mình. Thật ra thật ra cái này họ cũng đúng nhưng mà chị Bê Mai mối mình cũng đã nói thế này. Đối tượng bên chị siêu chất lượng, toàn người [âm nhạc] 9 10 điểm, có nhiều vệ tinh xung quanh, thành công, địa vị cao, gia đình [âm nhạc] tử tế mà vẫn chật vật đi tìm tình yêu chân thành. Bởi [âm nhạc] vì hẹn hò ngoài kia là một bãi chính trường. Người quanh mình thì không ai phù hợp để yêu đương. Người quen giới thiệu đôi khi cũng chẳng hợp ý mình. Ở ngoài đó, mỗi lần quẹt phải trên Tinder, Bumble, Facebook là một lần đánh cực số phận. Không biết người kia nói thật là bao nhiêu phần trăm, không khéo còn bị lứa xăng cam. Có người yêu mấy năm mà chả kết hôn. >> [âm nhạc] >> Tìm được người mình thấy ổn rồi. Có khi lấy nhau về lại vì gia đình chồng, vì tiền n, vì khác biệt cách nuôi dạy con mà chả ở được với nhau. Ở Việt Nam cứ ba gặp cưới thì có một cặp ly hôn. Nào có ai muốn vậy đâu. Nhưng yêu vào rồi thì có ai nghe ai đâu. Chỉ cần sơ ý một chút là giơ vào tay mấy người đang ly thân nhưng vẫn sống chung nhà. >> Nhưng chỉ cần vào trung tâm mai mối này là sẽ vào khu phi quân sự. Ở đây chúng tôi bảo vệ trái tim mỏng manh của em. Check lý lịch đối tượng giùm em. Tìm đúng người em mong muốn. Ngoại hình, gia thế, học thức, sở thích. 16 loại tính cách em hợp loại nào? Em muốn gì? Mên chị chiều đấy. Em nhìn đi, đây là tất cả những cặp đôi đã kết hôn bên chị. >> Wow. >> Đúng vậy, chỉ triệu một năm. Gói càng đắt thì đối tượng càng chất lượng. Em làm ngày 8 tiếng chưa kể tăng ca. Một ngày cư thế trôi qua, sợ rằng đến khi 30 mình vẫn cô đơn thế này. Em ghen tỷ với người ta có chồng có con, cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Em muốn có tình yêu tử tế nhưng lại mệt với cái drama hẹn hò chán ngắt ngoài kia. Thế sao không thử chọn con đường ít mệt nhất? Do đó bê mai mối bắt đầu trách lý lịch ba đờ của mình. G khai thu nhập mỗi tháng, tài sản gì đứng tên cũng chck đầy đủ. Mình phải ngồi làm trách nhiệm tính cách. Chị hỏi mình suy nghĩ gì về bố mẹ mình, thích cái gì, kể tên cuốn sách gần đây nhất đã đọc, cầm ký thi họa, nữ công gia tránh ra làm sao? Thái độ đối với công việc thế nào? >> Em muốn người ca bao nhiêu hả cưng? >> Dạ 188 ạ. >> Em cao bao nhiêu nhỉ? Âm,58 ạ. >> Thế mình hạ tiêu chuẩn xuống chút nhé em nhé. 173 hoặc 75 đi dày cao gót là đẹp. Còn tài chính thì sao em? Dạ đủ sức nuôi gia đình không nợ nần là được ạ. Và nếu được thì thu nhập hơn em một chút. >> Ồ, em muốn người kia là người thế nào? >> Dạ, thật ra cái vấn đề này [âm nhạc] em cũng chả có yêu cầu bằng cấp tiến sĩ gì. Em khá thích người văn võ song toàn vừa tạo cảm giác an toàn vừa có hiểu biết sơ rộng lại vừa hiểu được em [âm nhạc] thích người biết khayang đọc dustki lại hiểu lan can quân tử nhưng không được nói lắm biết lắng nghe mạnh mẽ truyền thống nhìn thấu tâm can [âm nhạc] người khác vừa là nhà triết học tâm lý học có kiến thức về võ thuật lịch sử chính trị và >> thôi đủ rồi em à >> em thích kiểu đàn ông gia trưởng có tính chiếm hữu lại hay ghen nữa chị ơi. Kiểu hoạt ngôi một chút thỉnh thoảng hai vợ chồng cãi nhau cho vui nhà vui cười. Em kỳ quá. >> Tôi năm nay hơn 70 [âm nhạc] tuổi mà tôi chưa gặp cái trường hợp nào mà nó như thế này cả. >> Em kỳ lắm luôn á. >> Sau đấy trung tâm nhiệt tình như mẹ chồng tương lai. Ngoài khuyên mình hạ bức tiêu chuẩn khí cách vài ngày, họ lại gửi một bộ hồ sơ mới. Một anh có trình độ học vấn khá, công việc ổn định nhưng gương mặt thì lại bảo rằng anh đang cáo với cuộc đời từ nhiều kiếp trước. Mục tiêu của anh là cừ cười trước yêu sau. Một anh khác khá ok. Điện thoại anh đặt hình nền là một loài hoa. Mình hỏi tại sao anh đặt hình nền đó, anh bảo là bạn gái cũ của anh thích nhất loài hoa đó. Có anh nói thích người biết lắng nghe nhưng không để nghe người khác nói quá hai phút. Có anh đò hỏi sự nhẹ nhàng, dịu dàng trong khi bản thân lại cư xử kiểu giờ hơi không ai độ nổi. Một anh khác sự nghiệp thành công xung quanh toàn mỹ nữ nhưng anh chỉ tuyển người có nhóm máu hợp với cả màu xe của mình. Thầy bó bảo rằng năm nay anh phải cưới người có cái nốt ruồi ở vị trí để hóa giải vận hạn cho công ty. Xếp hàng chờ anh toàn là hoa hậu nhưng anh đuổi về hết vì các cô ấy không hợp tuổi với con nhèo nhà anh. Khi đi hẹn hò, các chị nhân viên tướng tư xa cổ vũ cố gắng thúc đẩy hai người đến với nhau, không hợp để không hoàn tiền. >> Mấy tháng nay vẫn chưa ưng ý ai hả em? >> Mình gặp đúng người theo tiêu chuẩn của mình rồi nhé. Ông ấy làm mình sợ. Mình đến những buổi hẹn với tinh thần rất chuyên nghiệp, uống ly nước cam và lắng nghe những câu chuyện của họ. Tuổi thơ ra sao, từng yêu cái gì, họ chọn người như thế nào. Nhưng càng nghe càng gặp nhiều người, mình càng cảm thấy thiếu một thứ gì đó. Tiêu chí thì ổn, CV thì đẹp, hành vi lịch sự, thật toán cho ra độ tương thích 100% nhưng mình không rung động. Và rồi mình nhận ra chuyện tình duyên của mình trục chặc không phải vì thiếu người cũng không phải vì kém chọn mà là vì sợ. Sợ yêu sai, sợ mở lòng [âm nhạc] lại gặp sai người. Mình dựng hàng giào bằng các tiêu chuẩn mình không [âm nhạc] cần tới. Các tiêu chuẩn mà xã hội thấy tốt chứ không hẳn là mình thấy tốt. Mình kiểm tra, so sánh, đặt tiêu chí, dùng lý trí [âm nhạc] thay cho cảm xúc. Mình tìm đến trung tâm mai mối để mua tình yêu, để né [âm nhạc] tránh rủi ro. đánh mất điều quan trọng nhất là khả năng thật sự kết nối với một con người khác. Hôn nhân, gia đình hay bất kỳ mối quan hệ nào [âm nhạc] tồn tại đều nhớ sự kết nối. Mà kết nối thì yêu cầu người ta hạ bớt hàng rào, chấp nhận có thể bị tổn thương mà cũng có thể được yêu thương. Điều đó thì không trung tâm áp hẹn hò hay người mai mối nào có thể giúp mình làm điều đó [âm nhạc] ngoài bản thân. Sau một hồi sợ hãi tình yêu, né tránh mọi thứ liên quan đến tình cảm, ít nhất mình cũng rời ra cái điện thoại, tắt filter, [âm nhạc] mở lòng để gặp ai đó ngoài đời, vui buồn của ai đó, nghe câu chuyện về cuộc đời của ai đó, cảm nhận ai đó. Còn lại có thanh đôi hay không là phần biệc của trái tim và các cụ và không một dịch vụ nào kể cả [âm nhạc] lại triệu một năm có thể thay đổi được điều đó.
3:58
Người ta thường nhung nhớ về quá khứ khi nào? Đó là khi mà họ không hài lòng về hiện tại và bởi vì tương lai cũng không có nhiều điều đáng để họ trông ngóng nữa.
Thấy bản thân mình trong từng thước phim, mình cũng sinh con rồi nghỉ việc 2 năm. Trong khoảng thời gian đó, thực sự có những lúc rất bi quan, hơi buồn là mình không có 1 người chồng tâm lý như Ji Young, nhưng cảm ơn cuộc đời vì mình mạnh mẽ hơn mình tưởng. Sau 2 năm qua những lần khó khăn về mối quan hệ gia đình và sự nghiệp, giờ đây mình đã tìm được công việc yêu thích cho bản thân và k ngừng học hỏi.
Thực sự phụ nữ ở Việt Nam được tôn trọng và có cơ hội phát triển việc làm tốt hơn rất nhiều Hàn Quốc và Nhật Bản đó các bạn ạ.
tốt hơn phần nào thôi chứ không phải rất nhiều bạn ạ. phải là phụ nữ mới thấu được
Cô ấy ít ra còn may mắn vì có một người ck dám thay đổi cái tôi để tìm hiểu về người vk và thương yêu vk. M cũng trải qua quá nhiều điều khiến m cũng từng nghĩ m sẽ viết về cuộc sống của mình. Nhưng thật sự ko biết viết tnao .
Phụ nữ cũng như đàn ông thôi, trước khi có gia đình thì cần phải có sự nghiệp trước đã, không thì ít nhất cũng phải có một công việc đủ để nuôi sống bản thân mình và con mình sau này - chứ đừng tư tưởng sống phụ thuộc. Tư tưởng sống phụ thuộc chẳng khắc nào đem đời minh ra cược như một ván bạc, may mắn thì gặp được chồng tốt - họ chăm sóc, lo lắng, đáp ứng các nhu cầu;, đen thì nó coi như ô sin, là cái máy đẻ của nhà nó thôi
(mỗi con người đều nên Độc lập - Tự do - Hạnh phúc mà)
Phụ nữ sẽ có xu hướng rủ người yêu, chồng mình đi cùng. Mục đích là để họ muốn đàn ông hiểu những điều họ đã, đang hay sẽ trải qua. Đó là lý do vì s phim phải thể hiện thông điệp một cách cụ thể thông qua thoại… Đơn giản là vì đàn ông, ví dụ như chồng mình họ thường k hiểu được những thông điệp mang tính tinh tế được cài cắm theo kiểu nghệ thuật hay ẩn dụ. Cái gì cũng có hai mặt của nó…
Thật sự bài bình luận rất hay, thật hay nếu đó là do một bạn nam viết ra bài
:)) con gái muốn sự nghiệp thì đừng kết hôn, mà đã kết hôn thì đừng mong cuộc sống thăng tiến, đã kết hôn và muốn đi làm thì bỏ tiền ra thuê giúp việc, chọn 1 trong 2 thôi
Con người vốn ko ai hoàn hảo nên khi phụ nữ cố gắng thăng tiến trong công việc thì họ phải hi sinh thời gian đối với gia đình.Họ ko hài lòng khi phụ nữ ko cống hiến đủ cho gia đình (đó là việc hiển nhiên trong “xã hội”). Ngược lại, phụ nữ cũng khó chịu nếu người đàn ông ko dành tgian cho gia đình nhưng phần lớn lại chỉ là “giận dỗi” bâng quơ, khi thấy chồng mệt mỏi thì khích lệ. Rõ ràng, trong vấn đề gia đình, người phụ nữ dễ dàng cảm thông, bỏ qua, “hi sinh” nhưng lại ko đc đánh giá cao, bị coi là điều hiển nhiên. Nhận thấy đc, áp lực đối với người phụ nữ đến từ việc những người đàn ông thiếu sự thấu cẩm và vụng về trong việc quan tâm đến người phụ nữ (đây là hậu quả của thế hệ trước… 1 vòng lặp vô tận :< ) “Work/life balance? Women can’t still have it all” - The Devil Wears Prada: Miranda Priestly - A Defense of Perfectionism https://www.youtube.com/watch?v=WBGuQl39XC0&t=15s
Huong PhL thì ở phía ngược lại, đàn ông cũng bị gán với việc phải làm trụ cột gia đình, bị áp lực từ việc có công danh sự nghiệp nhưng chẳng mấy ai quan tâm họ đã bị sếp chửi, khách mắng, và 1 tỉ thứ khó chịu trên công ty mà ngta chỉ nhìn vào đồng lương của đàn ông để đánh giá và cho rằng anh ta bất tài ? Đó có phải là sự bất công hiển nhiên mà xã hội bao lâu nay vẫn gán cho đàn ông? Phụ nữ nói quá nhiều về việc họ hy sinh cái gì nhưng chưa ai nhắc về người chồng mình đã hy sinh điều gì, chính vì đàn ông và đàn bà đều không thể cân bằng gia đình và sự nghiệp được nên các cụ mới có câu đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ ấm, mỗi người 1 việc, xét 1 khía cạnh nào đó thì nó “công bằng”, có chăng trong phim sự bất công duy nhất là thói “trọng nam khinh nữ” của ngừoi Hàn quốc, dân tộc nổi tiếng về sự quân phiệt.
Vậy nên mình mới kêu đó là 1 cái vòng luẩn quẩn. Đàn ông thì bị đánh giá là phải cho xứng cái danh “trụ cột” và “mạnh mẽ”, phải lăn xả, phải luồn cúi. Còn đàn bà thì bị chính cái công việc “cao cả” làm mẹ, làm vợ khiến cho bản thân bình thường như bao người mẹ, người vợ khác, trở nên “vô hình”, làm dở thì coi như đồ vứt, làm tốt thì bị coi là điều tất nhiên, trong khi đàn ông thì đc tán dương. Một người lăn xả, một người bị bí bách trong chính căn nhà của mình. Ai đáng thương hơn ai? Là bộ mặt của gia đình luôn đc lấy ra dòm ngó, so sánh hay là người chỉ biết luẩn quẩn trong nhà thỉnh thoảng lại mơ màng về những ngày tháng thời còn lăn lộn đạt đc thành tựu trên con đường thăng tiến? Âu tất cả chỉ là vì miệng đời lắm lời. Chẳng phải để mặc ai thích gì thì làm, muốn kết hôn hay ko muốn kết hôn,… bớt đánh giá, trù dập người khác thì thế giới sẽ yên bình hơn sao?
Bản thân mình cũng là một người nhạy cảm. Và điều đó khiến mình ghét bản thân mình rất nhiều khi dễ bị người khác tác động. Nhưng giờ thì ít nhất là mình không còn ghét nó nữa. Mình có thể xem đó là 1 điều đặc biệt. Khi bạn nói về chuyện người nhạy cảm thường có trí tưởng tượng phong phú và đi theo là bệnh tâm lí thì nó thật sự đúng với mình hiện tại. Mình tìm thấy kênh của bạn thật sự là 1 món quà, lần đầu tìm thấy 1 người cùng tần sóng não với mình. Mình luôn nghĩ rất nhiều về những thứ người ta cho là linh tinh như sự tồn tại của bản thân nói riêng và vạn vật nói chung, cơ chế vận hành của vũ trụ, tận cùng của vũ trụ là ở đâu, tại sao con người có suy nghĩ và tư duy, thế giới này có thật không, sao con người lại có hình dạng như vậy,… Có tính tò mò này là thứ dẫn mình đến với khoa học. Lúc mình nói chuyện này với người khác thì họ thường không biết mình định nói đến cái gì và cuộc nói chuyện trở nên rất gượng gạo, vì vậy mình luôn tự thấy bản thân kì quái. Khi tìm thấy kênh của bạn, mình đã cày tất những video có chủ đề xoáy sâu vào sự hiện sinh, những điều kì lạ và trùng khớp của vũ trụ với con người hay gần đây nhất là những nỗi sợ của con người với bóng tối. Chúng đều khiến cho mình cực kỳ hứng thú. Mặc dù mình đã thấy 1 số bình luận tiêu cực của những người cho rằng bạn đang làm 1 chuyện vô nghĩa, trẻ con, mơ mộng… Mình tin rằng những người như chúng ta không hề ít nhưng để tìm được một người ‘rảnh rỗi’ đi nói về nó thì thật sự là không nhiều. Có thể những thông tin này không phù hợp với thị hiếu người xem, nhiều người không hứng thú hay cho nó là vớ vẩn nhưng chỉ riêng với bản thân mình thì mình lại rất coi trọng nó. Nó giúp mình mở mang đầu óc và tự có được niềm vui cho bản thân. Mình sẽ tiếp tục theo dõi kênh của bạn, nếu có thể thì mình mong bạn sẽ đọc được cmt của mình để biết được mình coi trọng bạn như thế nào.
Mình chỉ chỉ muốn thấy những cái gì đẹp những cái gì hay những cái gì hấp dẫn từ người đó nhưng mà tiếc thay là người đó vẫn là một con người cho nên người đó không thể lúc nào cũng thể hiện được cái hay cái đẹp liên tục ngày này qua ngày khác giờ này qua giờ khác vì là một con người cho nên họ vẫn còn có những cái bóng tối nhỏ nhỏi họ vẫn còn có những cái gốc khuất trong tâm hồn những phiền não Những cố tậng những giới hạn những yếu kém.
Vd chồng mua cho con 1 cái bánh cũng khen “bố đáng yêu quá”, hay chồng đi làm về mệt, mình để sẵn khăn tắm và rót cho chồng 1 ly nước mát xong tự khen mình “ôi em cũng thấy anh quá may mắn vì có 1 cô vợ yêu anh đến chết đi được ấy”, hoặc chồng bừa bãi thì mình nhắc nhẹ nhàng, nũng nịu kiểu vừa cầm cái áo chồng vứt xuống đất lên và nói “hôm qua em mơ thấy bác sĩ bảo rm bị thoái hóa đốt sống lưng số X, hoá ra là vì nghề của em là đi nhặt đồ chồng vứt trên sàn” hay em pha sinh tố lá ngón cho anh uống để anh bỏ được thói quen vứt đồ bừa bãi nhé”
Mọi người cũng nói ra nói vào vì chú đó cũng làm cùng cty, và ổng là kiểu đội vợ lên đầu ấy chớ không phải kiểu nhu nhược nha. Rồi chú ở vậy chu cấp cho con, cô thì cưới một người khác rồi lại thôi. Chú cứ đi theo kêu cô quay lại mà cô không chịu. Chuyện cũng 8 năm rồi.