(18.4+)

Phim này làm nhớ tới La La Land - Giấc mơ và Thực tại


FULL

Nếu như Ian không tìm thấy Kelly, thế giới sẽ không có màu sắc.

Em là loại người mang lại may mắn cho bạn trai cũ. Anh thấy có ngầu không?

” Em của ngày đó chính là em tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa hai con người tuyệt vời đó của chúng ta cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân ! ”

Người chịu thiệt thòi nhất vẫn là cô gái ấy… Người vô tâm nhất vẫn là người con trai ấy. Mãi sau này, người con trai ấy có tất cả mọi thứ mà cô gái ấy vẫn còn chơi vơi…Nghe đến câu thoại ” Tất cả các bạn trai cũ của em đều sống tốt? Anh thấy em có ngầu không?” Mà lòng thắt lại.Đau đến rợn người…

“ đàn ông bắt đầu tình yêu với sự chân thành rồi bắt đầu trở nên mơ mộng Phụ nữ bắt đầu tình yêu với sự mơ mộng rồi bắt đầu trở nên chân thành “

3 năm rồi có ai còn nhớ coi lại không? Với mình mình vẫn nhớ, lâu lâu vẫn mở ra coi lại, có những ngày làm việc mình mở cho nó repeat lại suốt. Vừa xót xa cho Lưu Nhược Anh, vừa xót xa cho những mối tình mà chúng ta có thể gặp ở bất kỳ đâu trong cuộc sống này. Cùng nhau khổ, cùng nhau trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời để rồi cuối cùng lại lạc mất nhau. “Những ai đã nghe “Sau này” bây giờ đã là những ông bố, bà mẹ đã bước qua cái gọi là thanh xuân từ rất lâu rồi. Chỉ có điều không biết khi nghe tiếng nhạc cất lên lần nữa, họ có rơi nước mắt nhiều như những năm tháng tuổi trẻ ấy.” Chắc sẽ không còn rơi nước mắt như những năm tháng tuổi trẻ ấy nhưng cảm xúc về thời gian đó chắn chắn vẫn ghi sâu trong lòng mỗi người 💜

Mình không hiểu nữ chính có tất cả ở đây là gì? Lúc gặp nam chính sau 1 thời gian dài.. cô ấy còn không mua nổi cho mình 1 chiếc vé tốt..! Còn nam chính..! Anh ta có tất cả! Cả trái tim của nữ chính luôn hướng về! Mình nghĩ phụ nữ nên sáng suốt ..! Nên cố gắng sống tốt.. và hơn hết! Phải hiểu là có tất cả .. cụ thể nó là gì! Ko thích cái kết của nữ chính! Nếu mạnh mẽ được coi là đáng khen! Tôi thấy nữ chính quá đáng thương! Xin lỗi! Sao phải thành thanh xuân của người không cần mình..

May mắn của t là 17 tuổi có 1 cô bạn chịu ở cạnh t tận 10 năm. Đến bây giờ thì tòi ra thêm 1 thành viên nhí. Cảm ơn cô bạn vì tất cả <3

2008-2024 - 3 năm làm bạn cùng lớp, ngạc nhiên khi bạn nhận mình làm bạn thân, để chia sẽ những chuyện riêng - 6 năm yêu nhau, tình yêu năm cuối cấp tuổi 17 18. Tình yêu thời đại học yêu xa tưởng chừng không thể vượt qua. Tình yêu của sinh viên mới ra trường với biết bao bỡ ngỡ, áp lực công việc - 7 năm làm bạn cùng giường, với 1 em bé kì đà cản mũi luôn đi giữa ba mẹ. Cảm ơn vì giữa biển người này, mình đã có nhau. Vì đã là thanh xuân, là chồng, là ba của con em. Sau này dù như thế nào đi nữa, đó vẫn là kí ức, là thanh xuân đẹp nhất của em ❤❤❤

Tôi lại không may mắn có những mối tình năm 17 tuổi đẹp đẽ khắc cốt ghi tâm như các bạn, thanh xuân cứ trôi qua tẻ nhạt như thế,,, nhưng k hiểu sao rất thích xem những mv, bài hát kiểu như vậy rồi lại thấy buồn buồn như thể mình đã trải qua vậy :))) kì
Dành cả thanh xuân đi hâm mộ thanh xuân của người khác ^^
mình cũng vậy, nhìn xung quanh bạn bè mình ai cũng từng có mối tình thời thanh xuân, ko từng quen nhau thì cũng từng thích thầm ai đó. Chẳng hiểu sao mình lại ko thể. Đến tận giờ vẫn vậy, cảm thấy yêu ai đó là điều xa xỉ lắm
Thanh xuân đâu chỉ có ty Nam - Nữ. Mà ở đây nó chỉ là biểu tượng đặc trưng nhất cho tiếc nuối thôi.
Mình lại rất biết ơn năm 17t và kể cả những năm sau này mình không có mối tình để gọi là khắc cốt ghi tâm, mình hài lòng với thanh xuân của mình và cũng đồng cảm với thanh xuân người khác. Như thế này rất tốt!

Mình là đứa 25 tuổi mới biết rung động lần đầu, lần đầu tiên ngoái đầu lại quan tâm đến cảm xúc của người khác, mà sự rung động đó, lại là do người ta gắng sức mang đến cho mình. Cuộc đời mình, cho tới thời điểm hiện tại, so với nhiều người ngoài kia, là vô cùng bình an và phẳng lặng: 18 tuổi học đại học, 22 tuổi làm công chức, 25 tuổi yêu lần đầu, 27 tuổi lấy người yêu đầu tiên. Để khi xem những bộ phim như này, thật sự cảm thấy biết ơn, vì so với ngoài kia, mình là người quá nỗi hạnh phúc. Chỉ là có 1 chút xíu tò mò: Không biết tình yêu tuổi 17 ra sao? Anh chồng mình có bảo: “Em ngố thật đấy, không biết đã bỏ qua bao nhiêu người tốt rồi” =)).
Tình yêu năm 17 tuổi có lẽ k trải qua thì tốt hơn bạn ạ. Nó là tình yêu đẹp nhất nhưng cũng mang lại nhiều tổn thương nhất
(vậy là chị may mắn lắm đấy)

Lúc còn trẻ không nên gặp người quá tuyệt vời , nếu không cả cuộc đời sẽ mãi vấn vương . Người ta quay lưng nhẹ thôi nhưng đã mang theo cả tuổi thanh xuân của bạn . Bạn không rõ người ấy có gì đặc biệt nhưng lại chẳng ai thay thế được . Những người quá tuyệt vời một khi gặp được quá sớm hoặc là quãng đời còn lại chính là người đó , hoặc là quãng đời còn lại đều chỉ là hồi ức … Quãng đường sau này của em không có anh đi cùng nó cũng chẳng còn gì ý nghĩa nữa anh ạ!
Thao Nguyễn thời gian chỉ làm bạn thích nghi được với chuyện đó thôi, cái chuyện mà người đó ko còn là của mình, và mình vẫn phải sống nếu ko có ng đó bên cạnh. Còn quên? Thì chắc đập đầu vô tường cho mất trí thôi, chứ quên kiểu gì. Là do bạn có thể chấp nhận được hay ko kìa. Chấp nhận và mở lòng thì lúc đó bạn sẽ vượt qua được. Có những người họ rất cố chấp, bản thân họ cũng ko thể hiểu được, nhưng làm vậy thiệt cho mình. Hãy thử makeup thật đẹp, chăm chút cho mình thật tốt và mở lòng thử các đối tượng khác, biết đâu lại được. Bản thân mình nếu đã ko đến được với nhau thì sẽ ko có khái niệm đúng người đâu, vậy thì tại sao phải tự ôm nỗi đau 1 mình cho người qua đường kia chứ đúng ko? Đừng ráng giữ, mệt mỏi rồi thì buông đi. Chúc bạn mau tìm lại màu hồng của đời mình.
Thật sự rất ít khi comt một ai, nhưng đọc dòng của bạn này lại nhớ mình của ngày thơ dại. Hồi đó chia tay, nghĩ sẽ chẳng thể nào yêu một ai khác được khi người ấy đã khắc trong tim mình. Nhưng rồi cuộc sống cứ sô đẩy vậy đấy, cơm áo gạo tiền đã khiến người ấy thành một chấm nhỏ trong ký ức mơ hồ, thỉnh thoảng có gặp lại mới gợi nhớ chút chút. Nhưng, yêu đương và thất tình là đặc quyền của tuổi trẻ mà, đến khi trung niên rồi thứ đó sa xỉ lắm. Đừng bi quan mà hãy mở rộng mình, rồi bạn sẽ nhận ra, người ấy hóa ra cũng chẳng quan trọng với mình đến vậy. Chúc hạnh phúc!

Sau này tôi mới biết bông hoa đó không phải của tôi, chẳng qua là tôi đã đi ngang vào đúng lúc mùa hoa nở đẹp nhất. Cũng như người đó không thuộc về tôi, chỉ là tôi đã đi ngang qua vào lúc người đó cô đơn nhất.

Làm tôi nhớ đến một câu nói : ” Đáng tiếc nhất là khi bản thân không có bản lĩnh và năng lực, lại gặp phải người muốn che chở cả đời “.

Được chuyển thể từ nguyên tác đình đám “Chúng ta của sau này” (Us and Them) của Trung Quốc, phiên bản điện ảnh Hàn Quốc “Không còn chúng ta” (Once We Were Us) một lần nữa chạm đến trái tim khán giả bằng câu chuyện về những người trẻ loay hoay giữa ước mơ, áp lực thực tế và nỗi tiếc nuối về tình yêu của một thời thanh xuân đã tan vỡ.

Recap:

Gặp người đúng lúc

Chúng mình mất hết chỉ còn nhau
(giờ đọc lại không biết lúc đó thấy bài thơ này kiểu gì nữa)

Bức thư trong phim Chúng ta của sau này (AI)
Không biết làm sao để tìm ra bức thư nữa.
Nên nhờ AI ‘bịa’ ra vậy

Pov: you are looking at your crush but crush is already looking at you🤭

Quote

Since everyone’s sharing their story I also wanna share mine😶‍🌫️

I used to go to a really small school in my village but the teacher there was a 10/10 honestly! So that teacher’s son was about 3 years older than me. He was like my older brother and the bestest friend I had at that time. So I used to really look up to my teacher so I still kept my contact with him. Then he left for the capital but the thing was that he divorced his wife and that son of his left with his mother. So we naturally drifted apart. Then nearly after 15-16 years he came back to the village and that was the first time he had ever talked to his dad in all those years. He then revealed to my teacher that he came back because he missed me.. but the year he left with his mother was the year I left the village with my family too. Then after a few years my father died and I started forgetting most of my childhood memories including my teacher and his son.. I still can’t remember most of them. Well he looked for me and my aunt told him that I left more than 10 years ago. Then he got the address of my house in the city and he came straight here met my mom then left. When I got back home that night I was too tired to talk so I went to sleep then left again for college in the morning. And he surprised me with a bouquet and gift right in front of the college gate.. and I didn’t even recognize him. I asked “Flowers? Why? Who are you?” He stood there silently then said his name and I was shocked! He seemed really disappointed with me but didn’t say much and told me he’d pick me up later then left. Then he took me out for lunch and when I got home I heard yesterday he visited my house and left a marriage proposal. I didn’t know how to react and straight out refused. He then reached out to me again and asked why then I told him I only see him as my brother and I never thought of him that way. Then he says that he never had a girlfriend all these years nor did he ever like any girl because he loved me🫠 so I took my time to think about it and in the meantime he didn’t waste any opportunity to persuade me into saying yes. So I gave him my yes. And the day we were supposed to get engaged officially he had an accident on the main road. Now I’m alone all over again..😄

ca dao tuc ngu

genztudien cc
“Ara ara” (あらあら)

poem

song

 - 8x 9x