Video này nó vừa vui lại vừa suy… Vì hầu hết GenZ giờ cũng như vậy… Những điều anh chia sẻ có thể coi là Hội chứng Nostalgia là thứ cảm xúc khiến ta khao khát, luyến tiếc về những kí ức tươi đẹp của tuổi trẻ quá khứ. Nó không xấu… Chỉ là nó đem đến cho ta cái cảm giác được an toàn, ta hoài niệm ko phải vì “sống với quá khứ” mà vì ta muốn tìm lại cảm giác trong vùng an toàn gợi nhớ lại những điều vui tươi cũng góp phần hình thành con người ta bây giờ.😔💪 Và ta còn sống, còn gợi nhớ lại trong cuộc đời khốn khổ này có thể coi là kì tích, may mắn lắm r🍀
“lúc bé xíu khi mà ước mơ vẫn nhiều”
” chỉ muốn thế giới sẽ đổi thay vì ta…”
”nhưng sao hôm nay con người khác xưa thật nhiều”
những ước muốn với khác khao nay còn đâu…
Có ai sống xa quê từ bé, cộng thêm việc bị ít nói hoặc không hợp tần số với các anh em họ ở quê, thành ra rất nhiều lúc mình nói nhưng họ phớt lờ không nghe thấy. Họ không chọn nói chuyện với tớ kể cả xã giao, hay mọi cuộc vui vắng tớ đều không sao. Thấy chị em xúng xính váy vóc, vui vẻ nói chuyện, chở nhau đi, mỗi mình luôn đi sau, một mình. Thỉnh thoảng cũng muốn góp vui nhưng chẳng mấy ai quan tâm. Năm nay mình đã là sinh viên đại học rồi nhưng vẫn luôn đau đáu chuyện giữ lửa với họ hàng. Thực sự mình rất thích nói chuyện, thích được hòa nhập nhưng hôm nay, dù đi chơi với mọi người nhưng sau cùng trong lòng lại trống rỗng quá!😭
Đồng cảm với bạn , mình vốn là 1 người rất thích các hoạt động thể chất và dã ngoại , và luôn vui vẻ khi đc làm những điều mình thích với mọi người xung quanh. Nhưng những năm gần đây mình cảm thấy bản thân ngày càng mất kết nối với quê hương cùng với gia đình và họ hàng ( mình quê Nghệ An nhưng sống ở Hà Nội) . Những ngày Tết vừa qua mình vừa cảm thấy buồn / vừa cô đơn khi chẳng thấy ai cùng chung tần số cả … Thiết nghĩ bản thân mình sẽ thấy vui hơn nếu có thể đc đặt 1 tour trekking lên rừng , để tạm quên đi những vấn đề năm qua và tương lai sắp tới , để khỏi phải lo những câu hỏi và những chuyện họ hàng mà mình chẳng thấy đáng để bận tâm
Kindness is rare these days, be kind, live as a good person, just do what feels right out of kindness, not because of validation Ai rồi cũng trưởng thành, cũng thành người lớn, nhưng người thật sự chín chắn thì rất hiếm
Một năm vĩ đại cho tất cả chúng ta!!!
Cho ae nào cần
Hướng nội xã giao
Hướng nội suy tư
Hướng nội kiềm chế
Hướng nội ngại ngùng
⇒ Hướng nội tắc kè hoa
hmmm, cảm giác khó tả
mình từng thích một bạn nữ, và cô ấy đã mất năm bọn mình 14 tuổi. Đó là thời điểm mình nhận ra mình nhỏ bé biết nhường nào giữa thế giới này. Lần đầu tiên mình biết đến cảm giác một ai đó không còn trong cuộc sống, không còn trên đời, cảm giác bất lực khi chứng kiến người đó rời khỏi thế giới. Lần đầu tiên nhận ra rằng có những chuyện sẽ xảy ra mà một hạt cát như mình chẳng thể làm gì để ngăn đó lại. Mình nhận ra, một nửa linh hồn mình đã dừng lại ở thời điểm đó, nó chỉ sống trong thế giới nơi mà nó mãi mãi 14 tuổi. Dù mình vẫn trưởng thành, vẫn sống tiếp, nhưng cái đứa “mình” kia luôn ở đó, hiện diện trong mọi quyết định, mọi sự cấu thành mình của bây giờ. Như một sự ám ảnh, như một lời nguyền. Mình chọn vẫn sống tiếp, nhưng mặc sức để “mình” 14 tuổi kia quyết định mỗi khi nó muốn. Lúc Cận nói về lần đầu thức xuyên đêm, mình cũng nhận ra mình chẳng hề thích thức đêm, mình là đứa mê ngủ. Chỉ là mình sợ, mình sợ phải bước vào một ngày mới, một bước ra xa cái thế giới mà đứa trẻ 14 tuổi kia đã và đang đắm chìm. Và đương nhiên, ngày mới vẫn đến và một hạt cát chẳng thể khiến chuyển động tự quay của cục đất khổng lồ này lệch đi một li nào. Có những khoảnh khắc như Cận mô tả trong video mà mỗi khi nhớ lại mình bất giác bật cười, một nụ cười thực sự. Nhưng rồi sau nụ cười đó là một ánh nhìn lên trần nhà. Một màu trắng dần xỉn màu đi của trần nhà, một cảm giác cay ở sống mũi, một vị mặn, và vẫn là tiếng bật cười khe khẽ không kiềm lại được… Mình biết rằng ai cũng có cuộc sống riêng, cũng có những tâm sự, nỗi niềm riêng. Không phải ai cũng sẵn sàng chia sẻ hay cảm thông cho người khác một cách vô điều kiện. Nhưng lạ thay là mình lại không sợ hãi khi một ai đó nghe được câu chuyện, cảm xúc của mình dù chẳng biết mình là ai… Cảm ơn Cận, cảm ơn mọi người…****
!!!!!!
Anh Cận ơi, anh có bị trầm cảm không ạ? Em hiện tại em cảm thấy rất là buồn nhưng mà em không biết vì sao. Em ngủ dậy thôi cũng thấy buồn nhưng mỗi khi em xem video của anh em lại vui hơn một tí. Còn anh thì sao ạ? Mỗi khi anh buồn thì anh làm gì? Anh có cách nào để hết buồn không ạ?
Ù! Anh có bị và Yeah. Anh không thấy buồn. Thực ra thì anh cũng có một cách gọi là tự hing cho bản thân mình và anh mong rằng là khi anh chia sẻ đó thì cũng nó cũng sẽ giúp em được phần nào. Cận không muốn đưa cái quyền đây tự nhiên thành một cái podcast về s help hay là các thứ nhưng mà thực sự đây là cách mà cận healing và cận sẽ chia sẻ với mọi người. Thì đầu tiên mình sẽ tìm một khoảng không gian yên tĩnh để ngồi một mình. Sau đó Cận nhắm mắt lại và tưởng tượng mình quay trở về quá khứ hồi mà mình còn bé ấy. Quay trở về với căn nhà gỗ cũ kỹ. Anh có thể thấy rằng hôm đấy là một buổi chiều năng thứ bảy. Anh có thể thấy mẹ anh ở cạnh bể nước để giặt quần áo. Anh có thể thấy được bố anh ở ngoài sân ngắm xem cái mái còn gì để sửa nữa không. Rồi anh thấy anh hồi còn bé còn đang ngồi ngoài sân chơi một mình. Anh thấy anh đang mặc một bộ đồ áo siêu nhân màu trắng rách rách. Rồi anh thấy được mình có một cái mái tóc lởm chởm mà mẹ anh cắt cho anh hồi bé. Anh sẽ đến và nói với cả bản thân mình hồi bé là anh đến từ tương lai và anh đến để đón em về. Mặc dù cái thế giới mà anh đón em về nó không như ở trong sách hay tivi mà em hay xem. Nó còn đẩy sự phán xét, đẩy sự trách móc, đẩy sự giận dữ. Nhưng anh hứa anh sẽ bảo vệ em bởi vì anh là người duy nhất hiểu rõ tất cả những khó khăn mà chúng mình cùng trải qua mà. Và anh thực sự yêu quý em rất là nhiều. Và nếu em sợ thì em có thể ở lại và anh sẽ đến thăm em hàng ngày. Nhưng nếu em đồng ý thì chúng ta cùng xách bao lô và đi thôi. Em có cầm con cá mẩm mà em yêu thích nhất rồi là cái áo von gấu mà em yêu thích nhất rồi quần nhung mà em yêu thích nhất. Bỏ chúng vào vali rồi hai đứa mình cùng đi rồi cận xem bế cận của hồi bé lên và để em ấy vẫy tay chào tạm biệt bố mẹ. Chúng ta sẽ đi một chặng đường dài và rồi anh tưởng tượng hình ảnh ngôi nhà cũ kỹ đấy cùng hình ảnh của bố mẹ anh đang đứng ở ngoài sân chào tạm biệt anh hình ảnh của họ càng ngày càng xa dần xa dần vừa rồi bọn anh đi cho đến khi nào ngôi nhà ấy khuất tầm mắt. Và ở cuối con đường thì cà cản hiện rõ căn phòng của anh bây giờ. Và rồi anh quay sang nói với cả anh hồi bé là kiểu ok cố lên nào, chúng ta sắp làm được rồi. Vào rồi anh thấy hình ảnh của anh hồi bé rất là kiểu tin tưởng anh rằng là mọi thứ sẽ ổn thôi. Mọi thứ sẽ rất là ok khi mà đi theo anh ý. Yeah. Và rồi cuối cùng chúng ta cũng đến được căn phòng đó. Và rồi anh tưởng tượng cận hồi bé nói với anh rằng là kiểu wow vì sao em phải sống một mình ở trong một căn phòng như thế này á. Một có một tủ truyện tranh nhiều thế này á. Rồi em có cả máy tính, có bảng vẽ các thứ. Và rồi cận nói với cận hồi bé là anh rất vui khi em có mặt ở đây với anh. Anh rất vui khi mình có thể sống sót đến tận bây giờ. Và đây sẽ là nơi an toàn để em có thể tự tin là chính bản thân mình. Anh sẽ cố gắng trở thành những siêu anh hùng trong những bộ phim mà em xem. Em không có gì phải sợ cả. Em sẽ không bị mắng khi mà em khóc. Em sẽ không bị mắng khi mà em đi chơi. Em sẽ không bị mắng khi mà tỏ ra vẻ sợ sệt. Em sẽ không bị mắng khi mà em giận dữ. Em sẽ không bị mắng khi mà em không biết rằng cái thế giới này nó hoạt động ra sao. Và rồi cận ôm cận hồi bé vào trong lòng. Thế thôi.
Đoạn real talk cuối clip thực sự cảm xúc, nghe giọng Cận nói mà mình liên tưởng được ngay tới hồi mình còn bé, kiểu cách nói chuyện của Cận rất giàu sức gợi ấy. Cảm ơn Cận nhiều!!
feel related
Với tư cách là một người có nhà bán tạp hóa cổng trường hồi còn học c1, c2. Tôi có một số chia sẻ về góc khuất không ai thấy về các tiệm tạp hóa cổng trường(tôi đang chia sẻ trải nghiệm cá nhân, có thể không phải tất cả quán ăn vặt đều vậy): 1. Việc đứa trẻ bị quấn hút khi vào quán thì do quán nhà tôi sẽ luôn bóc 1 gói cay bất kì để ở quầy cạnh cửa vào giờ cao điểm như trước khi vào lớp với khi tan học(sau đó tôi sẽ đc ăn nó) và theo lời phụ huynh thì bọn trẻ con sẽ theo mùi đấy, k chịu nổi rồi vào quán chi tiêu mặc dù không có ý định đó. 2. Bố mẹ tôi luôn khuyên mấy đứa trẻ con đi mua đồ ăn vặt mà có phụ huynh ở cùng là “không nên ăn nhiều đồ cay” sau đó gợi ý ăn kèm một số loại kẹo ngọt khác và người trả tiền mua thêm kẹo thường là phụ huynh. 3. Tất cả các món văn phòng phẩm như sách, viết, bảng, phấn, … thường sẽ để ở vị trí sâu nhất trong góc. Để đến được đó sẽ phải đi qua quầy đồ ăn vặt với đủ loại màu sắc kích thích ham muốn ăn vặt(và tôi thấy nó hiệu quả phết). 4. Về cái kẹo cao su trúng thưởng, thì khi hàng về tôi sẽ đi check hết các vị trí trúng thưởng, sau đó bán cho bạn cùng lớp với chút “hoa hồng”. Sau đó tôi sẽ nói mấy đứa bạn mua thưởng đến mua lúc đang có đông trẻ con, khi đấy bọn trẻ thấy có người trúng sẽ kích thích ham muốn trúng giải khiến bọn trẻ mua nhiều hơn. Xinloivimatday😓
Dù bây giờ chúng ta đã lớn, không còn ăn que cay hay dán hình xăm hổ báo nữa, nhưng cái ký ức về tiệm tạp hóa trước cổng trường vẫn là một phần hào quang rực rỡ mà tiền bạc bây giờ cũng khó mua lại được (và trừ khi bạn đủ tiền mua lại cả tiệm tạp hóa đó) :)))