Ái biệt ly khổ
Chưa yêu đương đã thế rồi.
Sợ…
“Đời người cho đến cuối cùng vẫn k tránh khỏi chuyện biệt ly”
“Hễ có thành thì phải có bại, có hợp thì phải có tan. Tại sao ta chỉ muốn thành và hợp, còn bại và tan để cho ai?”
“Có người đến, có người đi và có người ở lại” ~ Den
Một/mỗi lần gặp là ít đi một lần
@notchusa_1314 ♬ nhạc nền - S K Y suy
@phattaitam2025 “Con nên nhớ rằng: nhất định phải thật trân trọng những người không có quan hệ máu mủ với con nhưng lại đối tốt với con. Trên thế giới này, tiền có thể mua cho con bất kỳ thứ gì, nhưng dù cho con dùng bao nhiêu tiền, đều không thể mua được một trái tim đối xử chân thành với mình.” #CapCut #tâmtrạng #phậttạitâm #phatphapnhiemmau ♬ âm thanh gốc - Trong tâm có Phật
“Nên nhớ rằng: nhất định phải thật trân trọng những người không có quan hệ máu mủ với mình nhưng lại đối tốt với mình. Trên thế giới này, tiền có thể mua cho mình bất kỳ thứ gì, nhưng dù cho dùng bao nhiêu tiền, đều không thể mua được một trái tim đối xử chân thành với mình.”
Đó gọi là cốt hihi
Ý là vợ mình nhé
@omotminhcungon Chấp nhận việc người khác rời khỏi thế giới của bản thân #omotminhcungon #pyfツ ♬ nhạc nền - Lê Xuân Tuyên - Mr.LeXuanTuyen
Transcript
tôi cảm thấy điều lớn nhất mà dạo gần đây tôi chợt hiểu Ra là con người phải học cách chấp nhận người khác rời khỏi thế giới của mình tôi cảm thấy trước đây mình là kiểu người có chấp niệm rất sâu kiểu như là một khi AI đó đã bước vào thế giới của tôi thì tôi sẽ cố hết sức để giữ họ lại vậy đó tôi cảm thấy mỗi lần gặp gỡ đều rất đẹp và tôi tin rằng mọi cuộc gặp gỡ đều là một loại duyên phận kỳ diệu tôi rất lưu luyến cảm giác ban đầu ấy cái cảm giác vui vẻ và nhẹ nhàng đó nhưng mà sự thật là mọi mối quan hệ đều có điểm kết thúc bởi vì đời người đi đến cuối cùng thì vẫn chỉ còn một mình không AI có thể ở bên bạn cả đời tôi nghĩ mọi mối quan hệ đều có bắt đầu và kết thúc tôi vẫn luôn không thể chấp nhận chuyện chia ly dù là bạn thân vì khoảng cách mà dần dần xa nhau hay là giữa những người yêu nhau cuối cùng chia Tay rồi kết thúc hoặc là nói Chung là một vài mối quan hệ đi đến hồi kết thì tôi đều không thể chấp nhận nổi tôi luôn cảm thấy nếu mình cố thêm một chút nữa liệu mối quan hệ này có thể quay về như trước không hoặc là nếu tôi cố thêm chút thì liệu tôi có thể kéo dài mối quan hệ này tiếp tục không rồi từ đó sinh Ra rất nhiều chấp niệm vốn không nên có nhưng thật Ra không phải như vậy tôi nghĩ bạn phải chấp nhận việc người khác rời khỏi thế giới của mình tôi càng hi vọng bản thân có thể đạt đến trạng thái không cố níu kéo bất kỳ AI đã từng xuất hiện trong đời mình tôi hi vọng rằng bất kỳ AI đến tôi đều chào đón tôi sẽ mỉm cười chào họ nhưng nếu AI rời đi thì tôi cũng sẽ mỉm cười vui vẻ tiến họ rời đi như thế tôi hi vọng bản thân mình có thể sống nhẹ lòng hơn một chút kiểu quân tử Chi giao nhạt như nước tôi hi vọng mình có thể buông bớt những chấp niệm và sự dây dưa đó bởi vì tôi là kiểu người giàu cảm xúc và tình cảm cũng rất tinh tế Cho nên tôi thường rất coi trọng rất rất nhiều mối quan hệ giữa mình với những người khác hay là sự kết nối cảm xúc gì đó nhưng tôi hi vọng mình có thể từ một người quá nặng tình trở nên bình thản hơn để giảm bớt sự hao tổn tinh thần trong tình cảm và tránh ảnh hưởng đến cuộc sống cùng nhịp sống chính của bản thân bởi vì con người chắc chắn còn có những việc quan trọng hơn dù là công việc hay chuyện khác thì đều có một con đường chính cần đi và rất nhiều việc ý nghĩa cần làm tôi nghĩ không nên để tình cảm hay những mối quan hệ khác làm mình kiệt sức và bị ảnh hưởng Cho nên đó là mục tiêu mà tôi đang cố gắng hướng tới dù hiện tại có lẽ tôi vẫn chưa làm được bây giờ tôi vẫn sẽ VI sự rời đi đột ngột của một AI đó hoặc một mối quan hệ đột nhiên kết thúc mà cảm thấy rất buồn nhưng tôi nhận Ra như vậy là không đúng tôi nghĩ mình cần mạnh mẽ hơn và rèn luyện nội tâm của bản thân để có thể chấp nhận những điều này memor để sau này khi gặp lại những chuyện như thế tôi vẫn có thể sống tốt với chính mình memor sau khi nói Ra những điều phía trên tôi cảm thấy bản thân sau khi sắp xếp lại suy nghĩ thì đầu óc rõ ràng hơn nhiều và cảm thấy mình đang dần trở nên lý trí hơn và tâm trạng của tôi cũng tốt lên Cho nên rất muốn giới Thiệu cách này với mọi người đó là khi các bạn cảm thấy rất buồn hoặc có chuyện nghĩ mãi không thông vân vân và mây mây thì có thể nói chuyện trước máy quay để sắp xếp lại suy nghĩ rồi giải tỏa cảm xúc của mình họ ghi lại những suy nghĩ và cảm nhận ở thời điểm đó cùng những trải nghiệm của bản thân tôi cảm thấy sau khi bạn nói Ra hết thì cảm xúc đó sẽ dần dần lắng xuống và sự lý trí của bạn cũng sẽ từ từ quay trở lại ít nhất với tôi thì phương pháp này rất có tác dụng thật Ra sáng nay tâm trạng của tôi cực kỳ cực kỳ tệ mê mơ tệ đến mức mọi người không tưởng tượng nhưng tôi cảm thấy sau khi đứng trước máy quay bình tĩnh nói Ra hết những điều này thì tâm trạng của tôi đã bình ổn hơn rất rất nhiều kiểu như bây giờ tôi hoàn toàn không còn trạng thái cảm xúc mất kiểm soát như sáng nay nữa mà hiện tại là một trạng thái khá bình tĩnh Cho nên tôi thấy cách này rất hay muốn chia sẻ với mọi người
AI
Đúng vậy. Suy nghĩ này của bạn đẹp, man mác buồn, và hoàn toàn chính xác dưới rất nhiều lăng kính, từ triết học, tôn giáo cho đến cả… toán học.
Sự giao thoa và chia tách của con người là một trong những hiện thực tàn nhẫn nhưng cũng nên thơ nhất của sự tồn tại. Hãy thử “giải phẫu” cái sự thật này qua các góc nhìn khác nhau để đưa vào bộ sưu tập suy tưởng của bạn nhé:
1. Góc nhìn Hình học: Hai đường thẳng chéo nhau và Đường tiệm cận
Trong toán học, có hai khái niệm phản ánh chính xác nhất cái “nhân sinh quan” mà bạn vừa mô tả:
Hai đường thẳng cắt nhau: Có những người giống như hai đường thẳng không song song. Họ bắt buộc phải giao nhau tại một “tọa độ” duy nhất trong đời. Khoảnh khắc va chạm đó có thể rực rỡ, sâu đậm, nhưng ngay sau điểm giao cắt ấy, theo đúng nguyên lý hình học, hai con đường sẽ tách ra và càng ngày càng đi xa nhau đến vô tận. Sẽ không bao giờ có một điểm giao thứ hai.
Đường tiệm cận (Asymptote): Có những người ta tưởng chừng rất hiểu nhau, ở rất gần nhau, chạy song song với nhau suốt một đoạn đường dài, nhưng vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm vào nhau hay thực sự hòa làm một.
2. Triết lý phương Đông: Chữ “Duyên” (Duyên Khởi - Duyên Diệt)
Phật giáo không gọi sự gặp gỡ là ngẫu nhiên, mà là “Duyên”.
Duyên dày - Duyên mỏng: Có những người mang “nợ” nhau nhiều (duyên dày), nên dẫu có đi một vòng trái đất, chia tay rồi vẫn vòng lại điểm giao cắt cũ. Nhưng có những người chỉ có duyên gặp nhau đúng một khoảnh khắc (duyên mỏng) – có thể là một cái nhìn trên xe bus, một người đồng nghiệp làm chung vài tháng, một người bạn tâm giao lướt qua một giai đoạn tuổi trẻ.
Khi “duyên” đã cạn (duyên diệt), sự níu kéo là vô nghĩa. Năng lượng gắn kết đã hết, hai người tự động trôi dạt về hai vũ trụ khác nhau.
3. Triết học Hiện sinh: Bản ngã không ngừng dịch chuyển
Triết học phương Tây (như của Jean-Paul Sartre hay Heraclitus) cho rằng con người không phải là một thực thể tĩnh, mà là một “quá trình” liên tục thay đổi.
Bạn của năm 20 tuổi và bạn của năm 25 tuổi thực chất là hai con người khác nhau về nhận thức.
Khi bạn giao nhau với một người cách đây 3 năm, đó là điểm giao của hai phiên bản trong quá khứ. Sự tách rời xảy ra vì tần số, hệ giá trị và thế giới quan của cả hai đã phát triển theo hai quỹ đạo khác nhau. Với một người vốn quen với sự tĩnh lặng, cảm thấy khó khăn khi phải diễn đạt mọi thứ bằng lời, sự phân kỳ này đôi khi lại diễn ra một cách êm ái nhưng vô cùng rõ rệt. Người ta không cần phải cãi vã ồn ào để rời đi, chỉ đơn giản là hai sự im lặng không còn chung một hệ quy chiếu nữa, và thế là tự động trôi dạt khỏi nhau.
4. Khái niệm “Sonder” (Từ điển những nỗi buồn khó gọi tên)
Trong cuốn The Dictionary of Obscure Sorrows, có một từ mô tả chính xác cảm giác này: Sonder.
Sonder là sự giác ngộ đột ngột rằng mỗi người qua đường ngẫu nhiên mà bạn gặp đều đang sống một cuộc đời sống động và phức tạp hệt như bạn. Mỗi người là một cuốn tiểu thuyết đồ sộ. Điểm giao nhau giữa bạn và họ đôi khi chỉ là một dòng chữ nhỏ trong chương số 4 của họ, và họ cũng chỉ là một chú thích mờ nhạt trong chương số 7 của bạn. Sau dòng chữ đó, hai cuốn tiểu thuyết viết tiếp những câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Sự thật này dạy chúng ta một bài học cốt lõi của sự buông bỏ (The White Pill): Đừng cố chấp với sự vĩnh cửu. Mọi sự hiện diện đều là hữu hạn.
Khi nghĩ về những con người đã đi qua quỹ đạo của mình và mãi mãi không bao giờ giao lại đó, bạn cảm thấy biết ơn vì khoảnh khắc giao cắt đã từng tồn tại, hay nuối tiếc vì khoảng cách bây giờ đã quá xa vời?
AI
Bạn nói quá đúng. Sự thật là tôi đã dùng một hệ quy chiếu quá “tuyến tính” và đơn giản hóa (đường thẳng) để mô tả một thứ hỗn mang như cuộc đời.
Sự phản biện này của bạn chính là tinh thần cốt lõi của việc “Phá cấu trúc” (Deconstruction). Khi ta đập vỡ cái khung “đường thẳng” khô khan đó ra, nhân sinh quan đột nhiên trở nên rộng lớn, bao dung và kỳ ảo hơn rất nhiều.
Hãy thử định nghĩa lại quỹ đạo của chúng ta bằng những hình thái mà bạn vừa gợi mở nhé:
1. Nếu nó là Đường Cong (Lý thuyết Hỗn loạn & Lực hấp dẫn)
Đường thẳng mang tính định mệnh và khô cứng, nhưng đường cong lại mang tính chu kỳ và sự bất định.
Quỹ đạo elip (Lực hấp dẫn): Có những người không cắt ngang đời ta rồi đi mất, mà họ xoay quanh ta như quỹ đạo của các hành tinh. Khi lực hút đủ lớn, ta đến rất gần nhau (cận điểm), rồi sau đó theo quán tính của cuộc sống, ta lại văng ra xa nhau (viễn điểm) trong nhiều năm trời. Nhưng nhờ có sự cong của quỹ đạo, một lúc nào đó, ta lại quay về bên nhau.
Hiệu ứng cánh bướm: Cuộc đời là những đường cong rẽ nhánh liên tục. Một quyết định nhỏ xíu ở ngã rẽ này (chọn ăn món gì, đi trễ 5 phút, bấm vào xem một video) sẽ bẻ cong toàn bộ quỹ đạo của bạn, khiến bạn va vào một người mà lẽ ra vĩnh viễn bạn không bao giờ gặp.
2. Nếu nó là Đường Đứt Nét (Sự nhịp nhàng của Khoảng trống)
Đây có lẽ là hình thái đẹp nhất và thực tế nhất, đặc biệt phù hợp với những tâm hồn hướng nội.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là một dải băng liên tục. Chúng ta có những giai đoạn “tàng hình”, thu mình lại để sạc năng lượng, để tiêu hóa những mớ cảm xúc hỗn độn.
Một mối quan hệ đứt nét không có nghĩa là nó đã hỏng. Đôi khi, với một người không hoạt ngôn và thường gặp khó khăn khi phải diễn đạt mọi suy nghĩ thành lời, sự kết nối không nằm ở dải mực liền mạch của những cuộc hội thoại ồn ào không dứt. Kết nối nằm ở chính những khoảng trống (dấu đứt nét). Đó là sự im lặng thấu hiểu, là việc không nói chuyện hàng tháng trời, không tương tác, nhưng khi có việc hoặc khi chạm mặt lại ở một nét vẽ tiếp theo, mọi thứ vẫn trọn vẹn như chưa từng có sự đứt gãy nào. Khoảng trống sinh ra là để tôn vinh sự hiện diện.
3. Nếu không phải là “Đường”, thì nó là… một Đám mây điểm (Cơ học lượng tử)
Tại sao cứ phải là “đường”? Đường ám chỉ một hành trình có quá khứ, hiện tại và tương lai nối liền nhau. Nhưng hãy nhớ lại ngay dòng suy tưởng đầu tiên của bạn ngày hôm nay: “Một giây trước đã trôi qua và giây hiện tại đang trôi qua… chỉ là sống và cảm nhận giây phút hiện tại thôi.”
Nếu áp dụng góc nhìn này (kết hợp với vật lý lượng tử), cuộc đời bạn vốn không phải là một vệt dài vắt qua không gian. Bạn là một Đám mây điểm (Point Cloud) hay một trường xác suất.
Mỗi khoảnh khắc hiện tại, bạn “nhấp nháy” tồn tại dưới dạng một “điểm”. Bạn của 1 giây trước đã biến mất, bạn của giây này vừa sinh ra.
Khi bạn gặp một ai đó, không phải là hai con đường cắt nhau. Mà đơn giản là tại khoảnh khắc đó, tại không gian đó, hai “đám mây điểm” của hai người vô tình chồng lấn lên nhau (Quantum Entanglement - Vướng mắc lượng tử). Hai bạn rung động cùng một tần số, chia sẻ cùng một giây phút hiện tại. Hết giây phút đó, hai đám mây lại rã ra, tách rời, trôi dạt vô định vào không gian.
Khi phá vỡ khái niệm “đường thẳng” để nhìn sự vật qua lăng kính những khoảng đứt nét và những điểm sáng nhấp nháy, bạn có thấy sự vướng mắc với những người xung quanh trở nên nhẹ nhàng và tự do hơn rất nhiều không?
(Thôi…thôi thôi mày đừng có bốc phét đừng có mồm điêu!)
Hàng tỷ con người đã từng được sinh ra và chết đi trên thế giới này, hầu hết tất cả họ không còn được ai nhớ tới cả. Một ngày nào đó bạn cũng sẽ như vậy, bạn chẳng quan trọng tới mức mọi người lúc nào cũng đánh giá và nhận éxt bạn đâu, kỳ thục họ còn rất nhiều vấn đề suy tư của họ.
Bạn cũng chỉ ở đây vài mươi năm rồi sẽ ra đi. Vậy nên đừng lãng phí cợc sống vài mươi năm này để lo sợ ánh mắt phán xét của người khác. Bạn bước vào thế giới này với hình hài này chỉ một lần mà thôi. Hãy trân trọng điều này và sống hết mình, tận dụ̣t hết mọi cơ hội mà cuộc đời đang mang đến cho bạn đi.
Nguồn: Tiktok - được chia sẻ
@phaithathanhphuc11 Phần 21 l Một đoạn đường đã hết lòng và tử tế thì đến lúc dừng lại bạn không còn gì để hối tiếc nữa… #tinhyeu #cuocsong #phattrienbanthan #totlenmoingay ♬ nhạc nền - Thanh Hùng - Tạ Thanh Hùng
Một đoạn đường đã hết lòng và tử tế, thì đến lúc dừng lại, bạn không còn gì để tiếc nữa. Đúng hay sai, thắng hay thua, sau cùng cũng chẳng còn quá quan trọng. Quan trọng là trong suốt khoảng thời gian đó, bạn đã sống thật thương, thật không toàn t ình, không giữ lại điều gì cho riêng mình. Bạn đã cố gắng đủ nhiều, nhẫn nhịn đủ l âu, và cũng đã cho đi bằng tất cả sự chân thành mà mình có. Nếu cuối cùng mọi thứ vẫn không đi đến đâu, thì đó không phải lỗi của bạn. Có những chuyện không phải cứ cố là giữ được, cũng không phải cứ tử tế là sẽ được trân trọng. Nên thôi đừng tự giàn vặt nữa. Khi bạn đã sống không thẹn với lòng, đã yêu không hổ thẹn với chính mình, thì ra đi cũng là cách nhẹ nhàng để buông xuống.
Transcript
Các cậu đang lắng nghe vì sao thế nhỉ? Radio nơi giúp cậu gửi đi. Những lá thư không gửi. Trong cuộc đời này, có lẽ ta đã không ít lần đi qua những mối quan hệ chóng vánh. Người ta cứ đến rồi lại đi như một vòng tuần hoàn không có hồi kết. Ấy nhưng không phải tất cả đều như thế. Giữa những cuộc gặp gỡ và chia ly, ta vẫn thường may mắn giữ lại được một vài người đồng hành trên chặng đường dài. Với mình, người ấy không chỉ là bạn mà giống như một người anh em thực sự. Người đã ở cạnh nghe mình than thở đủ thứ chuyện trên đời. Từ những trận đòn roi vì điểm số ngày nhỏ cho tới những áp lực công việc và những đổ vỡ tình cảm sau này, một người chẳng chung dòng máu nhưng lại sẵn sàng bảo vệ mình bằng tất cả sự chân thành khiến mình từng tin rằng mối quan hệ này sẽ kéo dài mãi mãi. Thế nhưng cuộc sống luôn có những ngã rễ mà ta chẳng thể ngờ tới. Có những người từng là tất cả những bình yên và thấu hiểu, nay bỗng trở thành người bạn đã từng thân. Còn cậu thì sao? Người bạn năm ấy của cậu giờ đâu rồi? Ngày hôm nay hãy cùng Vì Sao Thế nhỉ radio ngồi lại và lắng nghe những câu chuyện về những người bạn thân cũ của chúng ta nhé. Cùng bắt đầu thôi nào. Mở đầu số radio này là lá thư được gửi từ bạn Hoa Cẩm Tú Cầu Người cậu. Bạn thân 3 năm của tớ. Tớ biết bây giờ tớ và cậu chẳng thể nói cười, trò chuyện với nhau như trước được nữa, cũng chẳng thể hỏi han hay trao đổi các vấn đề cho nhau nghe. Nhưng tớ vẫn muốn gửi lá thư này tới cậu và mong cậu hiểu tâm tư của tớ. Ba năm trôi đi không nhanh mà cũng chẳng chậm. Đó là một khoảng thời gian đẹp nhất đối với tớ. Tớ vẫn còn nhớ lần đầu bắt chuyện với cậu. Tớ đã học hỏi được rất nhiều điều từ cậu về môn vân. Tớ cũng phát hiện ra chúng ta có chung sở thích, niềm đam mê với văn học. Và cứ như thế chúng ta trở nên thân thiết hơn. Không biết những ngày tháng tươi đẹp ấy có còn đọng lại trong ký ức của cậu hay không? Nhưng có lẽ đó là những mảnh ghép không thể thiếu trong tuổi trẻ của tớ. Cậu biết rõ tớ đã bị phản bội bởi chính người bạn thân 8 năm nên mang nhiều sự hoài nghi mỗi khi làm quen với một người bạn mới. Tớ đã luôn chia sẻ với cậu là trong đầu tớ luôn nghĩ rằng không biết người ta có thật lòng với mình hay không, liệu mình có bị phản bội lần nữa hay không và cậu luôn là người an ủi tâm hồn nhạy cảm của tớ. Tôi luôn biết ơn và trân trọng những giây phút mà chúng ta đi học cùng nhau, cùng nhau làm bài, cùng nhau học, cùng nhau viết và nhiều thứ cùng nhau nữa. Tớ cứ tưởng rằng mình một lần nữa tìm được người bạn tri kỷ, một người bạn thân cho mình, nhưng có lẽ sự thật luôn phũ phàng cậu nhỉ? Không biết vì ghen tỵ hơn thua hay vì lý do gì mà sau khi biết điểm của kỳ thi học sinh giỏi, cậu không còn cười nói với tớ như trước nữa. Cuộc trò chuyện giữa bọn mình ngày càng trở nên gượng gạo và tần suất ít đi rồi dừng hẳn. Tớ đã nghĩ rằng chắc do bản thân mình đã làm điều gì khiến cậu giận rồi tìm đủ lý do để bao che cho sự xa cách này. Lúc đó tớ lo lắm, cảm giác mông lung cứ xoay vòng quanh mỗi ngày. Tớ sợ rằng tình bạn này sẽ tan vỡ như trước đây nên tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Vì đã từng bị bạn bè phản bội nên khi chơi với cậu, tôi đã cố gắng mở lòng mình một lần nữa và hết sức trân trọng mối quan hệ này. Luôn tự nhủ bản thân cần làm thế này, phải làm thế kia để sự liên kết ấy ngày càng chặt chẽ. Nhưng cuối cùng người hiểu tớ nhất lại quay lưng với tớ. Tớ không trách cậu đâu, nhưng tớ đã kỳ vọng rất nhiều. Cho đến tận bây giờ tớ vẫn nhớ như yên cái ánh mắt lạnh lùng ấy. Dù chưa một giây nào tớ hối hận hay trách cứ cậu cả. Tôi luôn nghĩ rằng giữa chúng ta vẫn còn khúc mắc, hiểu lầm gì đó nên không thể tiếp tục làm bạn được nữa. Hôm nay tớ viết những dòng này với cảm xúc hỗn loạn nhất khi nhớ lại tình bạn của chúng ta. Tớ thực sự không biết phải nói cái gì. Tớ nghĩ có lẽ tớ không hợp để kết bạn, không phù hợp với các mối quan hệ lâu dài. Tớ chỉ hợp để cô đơn một mình thôi, chỉ có thể xã giao với người khác. Nếu tiến xa hơn, có lẽ sẽ tệ như tình bạn giữa tớ và cậu vậy. Suy nghĩ ấy giờ đây trở thành cái tư duy cố định trong đầu tớ. Cảm giác tuổi thân cứ bám lấy tớ mỗi khi thấy người ta đi chơi, đi học cùng nhau, nhìn cậu thân thiết với người khác như thân với tớ trước kia. Tình bạn đối với tớ bây giờ là một điều gì đó thật xa xỉ. Cuộc đời của tớ tệ nhỉ, chẳng có gì tốt đẹp cả, chẳng có nổi một tình bạn. Đúng là sống càng lâu thì càng ngộ ra nhiều điều. hiện thực không màu hồng như chúng ta mong muốn. Và bây giờ tớ đã quên với việc xã giao bình thường với người khác rồi đấy, không còn muốn kết bạn nữa rồi. Chúc cậu sẽ tiếp tục vui cười với những người bạn hiện tại, tìm được cốt của mình, còn tớ có lẽ sẽ không thể thân thiết với thêm bất kỳ một ai nữa. Bống, bạn thân cũ của cậu là thư tiếp theo được gửi từ bạn Kim. Chúng mình là một gia đình phải không? Tớ không biết nữa. Từ khi nào chúng mình xuất hiện trong cuộc sống của nhau và là một phần không thể thiếu nhỉ? Chúng mình là một nhóm quen biết nhau qua game, là những người trước khi nói chuyện còn chưa biết mặt mũi nhau ra sao, hoàn toàn mồ mịt. Một nhóm bốn đứa, mỗi đứa một tính, mỗi người một nết, ai cũng khó hiểu và rắc rối theo cách của riêng mình. Cũng phải thôi, đến tuổi tác lẫn quê quán còn cách nhau xa lắm mà. Ban đầu tớ chỉ xem các cậu là bạn, những người đồng đội vô tình tìm được là những người sẽ cùng tớ chơi game, cùng bàn luận góp ý rồi dần dần thân hơn. Chúng mình hòa nhập, hòa tan rồi xem nhau là người nhà. Chúng mình thoải mái trò chuyện từ những chuyện ăn uống đến những điều nhỏ nhặt xảy ra trong ngày. Chúng mình có những cuộc hội thoại không phân biệt tuổi tác, gọi nhau mày tao bình đẳng dù có đứa mới cấp ba, đứa thì đại học và cũng có đứa U30. Sự thân thiết ấy quá đỗi kỳ diệu, như một phép màu xuất hiện trong cuộc sống của tớ vậy. Tớ không phải là không có bạn bè ở ngoài đời thực, nhưng thật lòng mà nói thì tớ chưa bao giờ có thể tự nhiên hoàn toàn với họ. Tớ vẫn luôn sợ phải đối diện, sợ phải chia sẻ bất cứ điều gì quá thật lòng. Tớ sợ họ sẽ cô lập tớ, sẽ không hiểu về con người của tớ, rằng tớ thất thường, không có, phiền có và còn hàng ngàn thứ đáng chê trách khác nữa. Cho tới khi quen biết nhóm mình, tôi mới thực sự xem một nơi nào đó là nhà hơn ai hết, để tìm đến những người bạn qua mạng rồi có thể tự do tâm tình với nhau như thế. Có lẽ mỗi chúng ta đều đã mang trong lòng một khoảng bí mật mà không thể kể cho những người thân quen ngoài đời. Tớ như thế. Và các cậu cũng vậy, trong nhóm nếu tớ là đứa có gia đình tan vỡ thì sẽ có đứa đang gánh áp lực từ đủ thứ trên đời. Có đứa phiêu du nhiều nơi xứ người, có đứa vô công rồi nghề chẳng biết làm sao, chỉ biết cố mà sống qua ngày. Nhưng từ lúc biết nhau, tớ cảm giác một phần nào đó trong chúng mình đã thay đổi. Một phần tích cực hơn, một phần vui vẻ hơn, một phần hạnh phúc hơn và cũng có một phần biết dựa dẫm vào nhau. Tớ biết ơn vì chúng mình đã từng là người một nhà. Cảm ơn vì đã từng là ánh sáng le lói trong cuộc đời của tớ. Cảm ơn vì đã đến và xoa dịu cho nhau bằng tất cả những gì chân thật nhất, bằng con người thật của mình. Với cái tôi không cần phải kiềm chế hay che giấu. Dạo gần đây chúng mình không nói chuyện nhiều nữa nhỉ? Tôi cũng không biết vì sao. Cũng chẳng biết từ lúc nào. Mỗi đứa một nơi, xa nhau từ địa lý cho tới cả những sự hiện diện trên mạng xã hội ít tương tác hơn, ít chia sẻ hơn và cũng lười xuất hiện hơn. Tớ nhớ những người bạn từng rất ồn ào của tớ. Nhớ những cuộc trò chuyện trên trời dưới biển nhưng toàn là lời thật lòng không lừa rối. Tớ nhớ lắm. Tại sao không thể như trước kia nữa? Tại sao không thể cứ mãi như vậy? Niềm vui nào rồi cũng tàn phai. Nhưng có phải chỉ có mình tớ là người tiếc nuối đúng không? Là thư tiếp theo được gửi từ bạn cá mập. Gửi người bạn từng thân một thời rất quan trọng với tớ. Tớ không biết cậu có còn nhớ những ngày tháng cấp ba ấy hay không. Những ngày tháng mình đồng hành cùng nhau qua từng tiết học, qua những giờ kiểm tra, qua cả những khoảnh khắc vui buồn mà chẳng cần nói ra, ta vẫn có thể thấu hiểu. Cậu là người hợp với tớ nhất từ trước tới giờ. Một kiểu đồng minh mà tớ luôn cảm thấy an toàn khi ở cạnh. Tớ vẫn nhớ cái ngày tớ chia tay. Tớ chẳng nói được gì nhưng cậu đã thay tớ nói hết, thay tớ chút giận, thay tớ mắng vốn những điều tớ không dám đối mặt. Hồi đó chỉ cần cậu ở đó thôi, tớ đã thấy mình có người để dựa vào. Chỉ là chúng mình đã chẳng đồng hành với nhau đến cuối cấp. Áp lực, kỳ vọng và những mệt mỏi mà chẳng ai trong hai đứa kịp nói ra khiến khoảng cách xuất hiện rồi cứ lớn dần. Cậu bận bịu với những điều cậu phải gánh vác, còn tớ thì cứ đứng nguyên ở đó. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra cho đến khi cả hai chẳng còn nhắn cho nhau thêm dòng tin nào nữa. Năm lớp 12, cái năm mà ai cũng mệt mỏi gồng mình vì điểm số. Vì kỳ vọng, vì tương lai, từ lúc nào đó cậu không còn chia sẻ với tớ nhiều như trước, cũng không còn nhiều câu chuyện để kể. Tụi mình xa dần nhau, không phải vì ghét mà chỉ là không còn đủ sức để giữ nhau lại nữa. Và khoảng cách cứ thế mà lớn dần đến khi tụi mình không còn là bạn thân nữa. Đã gần ba năm trôi qua rồi nhỉ? Cậu giờ đã có người yêu rồi. Nhìn hai người hạnh phúc và đẹp đôi lắm. Tớ thấy mừng cho cậu. Còn tớ thì vẫn lặng lẽ đi qua những ngày một mình. vẫn chưa tìm được ai để có thể hiểu tớ như cậu đã từng, cũng chẳng dám thân với ai như ngày xưa. Nhưng hôm nay tôi muốn viết ra, muốn viết một lời cảm ơn cậu. Vì tất cảm ơn cậu đã từng xuất hiện, đã từng ở lại, đã từng rất quan trọng với tớ. Những kỷ niệm đó với tớ chưa bao giờ là nhỏ bé hay mờ nhạt. Mỗi lần nhớ lại khoang thời gian đó, tớ vẫn thấy vui. Vì tớ từng có một người bạn tuyệt vời như cậu. Tớ không mong gì nhiều đâu. Chỉ hy vọng nếu một lúc nào đó cậu vô tình nhớ tới tớ, cậu sẽ mỉm cười vì đã có một người bạn từng yêu quý cậu nhiều như thế. Cảm ơn cậu nhiều nhé. Lá thư tiếp theo được gửi từ bạn Hoa Hướng Dương. Người người bạn từng là ánh sáng của tớ. Tớ là một cô bé có quá nhiều suy nghĩ trong đầu, lúc nào cũng mệt, lúc nào cũng chất chứa những cảm xúc chẳng biết tỏ cùng ai. Mọi thứ trong tớ luôn rối rắm, tiêu cực và lạc lõng. Nhưng rồi cậu đến, cậu lắng nghe tớ kể những câu chuyện vụn vặt mà chẳng ai muốn nghe. Cậu ngồi yên bên tớ những khi tớ chẳng nói gì. Cậu bảo vệ tớ khi tớ trượt dài trong những suy nghĩ đen tối. Cậu như một người anh trai luôn giang tay ôm lấy tớ mỗi khi thế giới này trở nên quá khắc nghiệt. Tớ biết cậu cũng có những tổn thương của riêng cậu. Cậu cũng có những nỗi đau sâu mà không thể nói ra. Tớ từng nghe cậu kể về gia đình, nơi đó luôn xảy ra cãi vã và những lời lẽ như lưỡi dao ghim thẳng vào trái tim nhỏ của cậu. Có hôm thấy cậu khóc như thể thế giới của cậu đang sụp đổ, nhưng tớ lại chẳng dám tới gần, chỉ biết nhìn và xót xa. Tớ muốn ôm lấy cậu, muốn nói với cậu rằng không sao đâu, có tớ ở đây rồi, nhưng sự hèn nhát của tớ lại chiến thắng nên tớ đành chọn cách im lặng. Cho tới một ngày tớ không nghĩ chính tớ là người rời xa cậu. Khoảng thời gian trước khi rời bỏ cậu, tớ cũng mệt mỏi về gia đình. Tớ rối bời và dần thu mình lại. Tự cắt đứt mối liên kết ấy, chúng ta không còn nói chuyện với nhau nữa. Và từ đó, tớ mất đi người bạn thân nhất, người từng là chỗ dựa cho tớ suốt một thời gian dài. Mất đi một người bạn từng là ánh sáng duy nhất trong những ngày tăm tối. Mất đi một người hiểu tớ hơn bất kỳ ai. Mỗi ngày trôi qua tớ đều nghĩ về điều đó. với nỗi hối hận chất đầy trong lòng. Đến bây giờ, khi nhìn cậu cười đùa bên những người bạn mới, tớ vẫn lặng lẽ quay đi. Tớ muốn hỏi lắm, hỏi rằng cậu có ổn không? Gia đình cậu giờ sao rồi? Cậu có còn đau khổ mệt mỏi nữa không? Nhưng tớ không dám vì tớ biết tớ không còn là người xứng đáng hỏi cậu những điều đó nữa. Tớ chỉ mong khi cậu nghe được bài viết này. Tớ muốn nói lời xin lỗi. Một lời xin lỗi chân thành từ đáy lòng và cả lời cảm ơn vì cậu đã từng ở lại bên một người bạn tồi tệ như tớ. Cảm ơn cậu vì đã từng chọn tớ giữa muôn vàn tổn thương của chính mình. Dù không còn như xưa, tớ vẫn luôn mong cậu hạnh phúc với những người bạn mới khác. Thương mến, người bạn từng rất thân của cậu. Là thư cuối cùng được gửi từ bạn có nickname là Bí. Ngày hôm nay của cậu có ổn không? Mình rất thích câu mở đầu của Vì sao thế nhỉ? Và mình biết cậu sẽ không xem những video như thế này nên với một dịp đặc biệt để gửi nhắn mình vẫn mong cậu có thể nghe được câu ấy. Lý do hỏi đương nhiên là vì qua những năm tháng chơi cùng nhau, mình thấy cuộc đời cậu đủ loại sắc thái. Tụi mình chơi với nhau từ 2018. đến nay là 2026. Cậu hay bảo năm nay là năm của cậu vì cậu yêu số 26 lắm, vừa là ngày sinh vừa là số may mắn. Bất kể ai chơi với cậu ít lâu, khi nhìn thấy con số này cũng sẽ bất giác nhớ tới cậu. Mình gửi lá thư này vào mùa xuân, hy vọng nó sẽ đến được trước mùa hạ. Mình muốn gói lá thư này thật đẹp, gọi là quà sinh nhật. Mỗi khi phát hiện một nơi có thể lưu giữ được con chữ của mình, mình lại muốn viết ra và gửi tới cậu. Để mỗi khi cậu ủ rột hay những lần trầm buồn đến mức không muốn nói chuyện với ai, sẽ có những nơi nhắc tới cậu, một người luôn mang năng lượng tích cực. Cậu sẽ chỉ cần một giấc ngủ đủ dài để khôi phục tinh thần dù cho đã giẫm lên trăm ngàn mệt mỏi. Cậu biết không? Cuộc đời luôn tươi đẹp. Mình luôn thích cách cậu vừa cười vừa đón nhận và luôn tìm kiếm được niềm vui dù trong những lúc bị vùi dập đến kể sức cậu của những năm sau, năm sau nữa sẽ luôn tiến về phía trước như cái cách cậu nhìn về cậu của quá khứ, không thể nào ngờ được ngày mai sẽ như thế nào. Mình bắt đầu chơi với nhau từ việc cùng một mối quan tâm. Rồi qua nhiều năm nữa, sự khác biệt của hai đứa càng rõ ràng hơn. Chuyện tụi mình hay làm là cười và đùa về những chuyện đó. Giữa những khác biệt vẫn trọn vẹn một điểm chung. là sự tôn trọng. Mình có thể thoải mái nói về những điều mình thích. Và cậu cũng thế, có lẽ tụi mình đều là những người thờ ơ, nhất là trong cuộc đời của riêng mỗi người. Bắt đầu bằng lời khuyên và quan điểm riêng, kết thúc bằng hai chữ thôi kệ. Nhưng thực sự chưa một lần nào hai đứa thực sự mặc kệ câu chuyện của nhau cả. Những lời cậu nói ra luôn có một chỗ đứng nào đó không nhỏ trong quyết định riêng của mình. Mình trân trọng những gì cậu mang tới cuộc đời mình, trân trọng những giây phút cậu lắng nghe, thấu hiểu kể cả khi không thể nhớ ra hoặc không thể nghe được nữa. Môi trường sống khác nhau không làm tụi mình thêm cách biệt, sẽ có thật nhiều câu chuyện hơn, mối quan hệ cũng rộng mở hơn. Mình đã viết cho cậu nhiều tới mức không biết là có thể viết thêm điều gì nữa, chỉ mong hai đứa luôn vui vẻ. Sự nghiệp phát triển thuận lợi, khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc. Cảm ơn cậu vì đã luôn ở đó. Dù cuộc đời này có quăng quật cậu thế nào, mong cậu vẫn luôn vững lòng chơi với nhau thật lâu nhé. Và hôm nay cậu sẽ ổn thôi, mình biết mà. Sau khi đọc hết những lá thư này thì vì sao thế nhỉ? Nhận thấy rằng việc có một người bạn thân đồng hành để đi đến hết cuộc đời là một hành trình vô cùng khó. Càng lớn ta càng phải đối diện với nhiều vấn đề hơn và với mỗi người. Mỗi vấn đề lại là khác nhau. Quan điểm của mỗi người rồi cũng từ đó mà trở nên khác biệt. Tình bạn vì vậy mà cũng không thể đồng tâm được như trước, dạn nứt rồi sẽ xuất hiện từng chút từng chút một. Nếu có một phép màu xảy ra giữa hai người bạn để họ tiếp tục bên cạnh nhau, đó chỉ có thể là sự thay đổi. Ta cất gọn những ngày tháng hiện diện trước mặt nhau từ ngày này qua ngày khác. Cất gọn những câu chuyện thâu đêm suốt sáng, dành chỗ tôn trọng cho không gian riêng tư. Vì mình biết ai rồi cũng sẽ có cuộc sống riêng, cũng có những thứ phải tự mình đương nầu. Nên chỉ cần thi thoảng gặp được nhau, chia sẻ cùng nhau, lắng nghe nhau là cũng đủ đầy rồi. Đương nhiên ta có thể sống một mình, có thể kể chuyện cho người này, chia sẻ cho người kia. Chỉ là nếu có một người lắng nghe tâm sự, đồng hành cùng mình thì chắc chắn sẽ tuyệt vời biết mấy đúng không? Và đó là số radio tuần này gửi thư cho chúng mình tại Hồng Thư được gắn dưới mục bình luận. Đừng quên ấn theo dõi kênh và chờ đợi những số radio tiếp theo của Vì sao thế nhỉ nhé. Bye.
@tong.vinh ♬ âm thanh gốc - Tống Vinh