Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn  
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm  
Đường ra trận mùa này đẹp lắm  
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây.  
  
Một dãy núi mà hai màu mây  
Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác  
Như anh với em, như Nam với Bắc  
Như Đông với Tây một dải rừng liền.  
  
Trường Sơn Tây anh đi, thương em  
Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo  
Muỗi bay rừng già cho dài tay áo  
Rau hết rồi, em có lấy măng không?  
  
Em thương anh bên tây mùa đông  
Nước khe cạn, bướm bay lèn đá  
Biết lòng anh say miền đất lạ  
Chắc em lo đường chắn bom thù.  
  
Anh lên xe, trời đổ cơn mưa  
Cái gạt nước xua đi nỗi nhớ  
Em xuống núi nắng về rực rỡ  
Cái nhành cây gạt mối riêng tư.  
  
Đông sang tây không phải đường thư  
Đường chuyển đạn và đường chuyển gạo  
Đông Trường Sơn, cô gái “ba sẵn sàng” xanh áo  
Tây Trường Sơn, bộ đội áo màu xanh.  
  
Từ nơi em gửi đến nơi anh  
Những đoàn quân trùng trùng ra trận  
Như tình yêu nối lời vô tận  
Đông Trường Sơn, nối Tây Trường Sơn.

note: có một vài lỗi…