Bài này lâu lâu được nghe thụ động chứ cũng không nghe bài này.
“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi”.
Vào một buổi chiều ngày tháng không còn nhớ, tôi một mình đến rạp Casino xem phim ”Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm” tập 6 . Đây là bộ phim nhiều tập, đã xem tập này thì không thể không chờ xem tập khác. Nói chung là tập nào cũng hấp dẫn. Trong 6 tập có đoạn hiệp sĩ mù xuất kiếm giải cứu cho một nàng Kiều xinh đẹp. Cứ mỗi tuyệt chiêu xuất ra là nghe có một tiếng nói bình giả ca ngợi. Đường kiếm như có thêm sức mạnh mỗi lúc một uyển chuyển huy hoàng hơn. Sau khi cứu được nàng Kiều, hiệp sĩ mù quay về phía tiếng nói vái tay chào hỏi. Hoá ra bên vệ đường dưới gốc cây to có một người mù khác đang ngồi xếp bàn, trên hai chân có cây đàn bọc trong bao vải gác ngang. Người nghệ sĩ mù có nhã ý chơi một bản đàn tặng hiệp sĩ mù. Hai người bèn kéo nhau vào một khu rừng gần đấy. Hình như rừng vào thu nên các cành đều trơ lá, chỉ thấy một đám lá vàng đỏ trải dài trên mặt đất. Hai người ngồi tựa vào hai gốc cây đối diện nhau. Tiếng đàn cất lên như một lời than thở ngậm ngùi về đất trời, về kiếp người. Tiếng đàn nửa chừng bỗng đứt giây. Người nghệ sĩ mù nói : có kẻ bất thiện đang nghe lén. Quả đúng như vậy, có một tên gian đang rình rập hiệp sĩ mù. Thế là hai người lặng lẽ chia tay.
Hết phim, tôi tản bộ ngang trên đường phố. Không hiểu sao cái đoạn phim ngắn ngủi ấy khiến tôi buồn buồn. Chiều tôi về nhà, sau khi ăn, tôi ngồi đọc lại cuốn “ Zorba le Grec”. Đến đoạn Zorba than thở : _“ Chim đa đa ơi thôi đừng hót nữa, tiếng hót mày làm tan nát tim ta”_, tôi bỗng gập sách lại và không đọc nữa. Có một cái gì đó thật trùng hợp trong cùng một buổi chiều. Một nỗi buồn hay một điều gì đó gần với sự rời xa ly biệt đang cựa mình thức dậy trong tôi.Tôi lại ra đường tìm một góc quán quen thuộc ngồi. Trên đường trở về nhà, trong đầu bỗng vang lên một tiếng hát. Tôi lập đi lập lại nhiều lần trong đầu, hát thành tiếng khe khẽ. Đến khi về nhà ghi lại thì bài hát đã gần như hoàn chỉnh. Sáng hôm sau mang hát cho một số bạn bè nghe, hầu như ai cũng thích.
Đó là câu chuyện sự ra đời của bài “ Cát bụi”.
Mỗi bài hát đều bắt nguồn từ một duyên cớ nào đó. Có khi từ một câu chuyện không đâu.
Bây giờ thì người hiệp sĩ mù kia đã chết rồi. Khoảng hai năm nay. Người viết Zorba đã qua đời dĩ nhiên con chim đa đa kia cũng đã chết. Và nếu Zorba là một con người có thật được Nikos Kazantzakits tiểu thuyết hoá thì nay ông cũng mất rồi.
_“ Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…”_
Thời gian đã nghiền nát tất cả thành cát bụi hết rồi.
**(Tạp chí Thế Giới Âm Nhạc, số 1-1998)**
Không liên quan:
Chắc đâu đó chục năm rồi mới quay lại kênh này
(AI)
“Quán thân bất tịnh” (Asubha Bhavana) hay quán niệm về sự vô thường của thân xác là một pháp tu thiền định rất sâu sắc trong Phật giáo. Pháp tu này giúp hành giả phá vỡ sự chấp trước vào sắc dục, vẻ đẹp hình thể, và nhận ra bản chất thực sự của sự sống và cái chết.
Dẫu biết nevertheless…
Lâu rồi lại quay về một video giông giống video ngày xưa xem.
Cảnh báo 25+. Cảnh máu me, gây ám ảnh. Cân nhắc không nên xem thêm từ khóa này hay click vào đường link trong video.
@trantienkhoisinh Quán thân bất tịnh. #phatphap #xh #phatphapnhiemmau #adidaphat #foryou #nammôadiđàphật #xhtiktok #fyp #xuhuongtiktok ♬ nhạc nền - 𝓚𝓲𝓶𝓬𝓾𝓸𝓷𝓰𝓰𝓲𝓪𝓬_99999 - Trần Tiến Khôi Sinh
Cũng chục năm rồi. Zhe me duo nian.
Mới tìm ra một từ khóa video dạng này, mà mức độ kinh khủng hơn. Đến nội tạng luôn… Không nghĩ là Youtube đăng được mấy video kiểu vậy luôn.
Một video khá AI
Transcript
có thể bạn nghĩ rằng tu hành là đoạn dục là dập tắt ham muốn là rút lui khỏi thế gian để giữ thân thanh tịnh là nhìn nhục cảm như một chướng ngại như một thứ cần phải tránh xả nhưng nếu dục không phải là kẻ thù nếu chính dục lại là nơi thử thách sâu nhất thật nhất của một hành giả không phải là nơi để tránh mà là nơi để thấy chúng ta đã bị dạy rất nhiều về tội lỗi về đạo đức về kiểm soát nhưng rất ít người được dạy cách nhìn thẳng nhìn thẳng vào dục vọng mà không phán xét không sợ hãi không giả vờ chỉ nhìn như nó đang là phật không dạy ta ghét dục cũng không kêu gọi ta chìm trong đó ngài chỉ mời ta quay về tỉnh thức và thấy cho rõ dục không chói buộc tả chính cái tâm dính mắc trong ta mới là xỉnh xích ở đây trong không gian của ngộ tâm trí ta không đạo đức hóa dục vọng không lên án cũng không ca tụng chúng ta chỉ nhìn nhìn để hiểu và hiểu để tự d vậy dục là gì phật thực sự dạy gì về tình dục và làm sao để đi qua cơn sóng đó mà vẫn giữ được gốc rễ tỉnh thức nơi chính mình ta bắt đầu từ câu hỏi tưởng chừng đơn giản dục có thật sự là vấn đề chúng ta sinh ra với thân thể này thân thể có máu có thịt có hormôn có bản năng sinh tồn có lúc nó đói có lúc nó khát và có lúc nó thèm khát một sự gần gũi cả về thể xác lẫn cảm xúc đó là điều tự nhiên dục là một phần của sự sống là dòng năng lượng thúc đẩy sự sinh sôi duy trì nòi giống nối tiếp loài người nó không có tội giống như lửa có thể nấu ăn sưởi ấm hay đốt cháy cả cánh rừng vấn đề không nằm ở ngọn lửa mà ở chỗ ta có biết dùng nó đúng cách hay không từ nhỏ nhiều người đã được dạy rằng tình dục là điều xấu hổ rằng ham muốn là bẩn thiểu là tội lỗi là cần phải diệt trừ nhưng dục vọng không hề xấu nó chỉ là một phản ứng tự nhiên cái khiến nó trở nên nguy hiểm là khi ta không thấy rõ nó không hiểu được nó và bị nó dắt đi trong vô minh khi một người không hiểu rõ dục họ sẽ sống trong hai cực đoan một là kìm nén dồn nén phủ nhận rồi tự khổ với chính bản thân hai là buông thả chạy theo chìm đắm rồi đánh mất chính mình trong ham muốn không đáy cả hai đều khổ cả hai đều là hai mặt của cùng một vô minh không thấy rõ bản chất thật của dục vọng dục khi không được nhận diện bằng chánh niệm sẽ biến thành khát ái và từ khát ái sinh ra tham sinh ra chiếm hữu sinh ra đắm mê sinh ra khổ đau không phải vì dục sai mà vì tâm ta chưa đủ sáng để thấy rõ nó là gì người chưa tỉnh sợ dục người mê mờ bám vào dục chỉ khi nhìn được dục đúng với bản chất trần trụi của nó không phán xét không chạy trốn không đầm hóa thì lúc đó dục trở lại là một hiện tượng trung tính như gió như mưa đức Phật không dạy là các dục ngài dạy ta thấy rõ dục và chỉ khi thấy rõ dục mới không còn làm chủ tâm ta nữa chính trong cái thấy đó ta không còn ghét dục cũng không còn bị dục điều khiển và đó là điểm khởi đầu của tự do nhưng để thấy được điều đó ta cần phân biệt rõ dục là bản chất sinh học hay là một vấn đề nằm ở nơi sâu hơn trong tâm thức dục có thể bắt đầu từ thân từ một cái chạm nhẹ trên da từ một ánh mắt vô tình từ một dòng máu nóng trào dâng khi ta gần ai đó nhưng điều giữ nó lại không phải là thân thể mà là tâm thân thể chỉ cần một khoảnh khắc để khởi lên ham muốn nhưng tâm có thể ôm lấy ham muốn đó suốt nhiều ngày nhiều tháng thậm chí nhiều năm thân thì chóng quên nhưng tâm thì dễ ghi nhớ và chính ký ức về dục chứ không phải dục mới là thứ trói buộc con người trong luân hồi khi ta nói đến tình dục người ta thường nghĩ đến cơ thể nhưng dục không chỉ là sự kết hợp giữa hai thân xác dục là năng lượng nó có thể trào lên khi ta nghe một bài nhạc khi ta thấy một ý tưởng đẹp khi ta được chạm vào một cảm xúc sâu kín nào đó dục có thể mang hình ảnh của một thân thể nhưng cũng có thể mang dáng dấp của một khát khao được công nhận được yêu được thấy được tan hòa vào một điều gì đó ngoài mình năng lượng dục không chỉ nằm ở vùng hạ thể nó len lỏi trong mọi tầng của tâm thức từ thô đến vi tế nó nằm trong ánh nhìn trong tiếng cười trong cách ta muốn ai đó chú ý thậm chí nó nằm trong ham muốn được trở thành một ai đó tinh tấn một hành giả cao hơn một người đã vượt qua dục có những người ngồi thiền hàng giờ giữ giới nghiêm cẩn nhưng trong sâu thẳm họ vẫn đang nuôi dưỡng một hình ảnh một hình ảnh mình phải trở thành một ai đó thanh tịnh vượt lên thánh thiện và chính cái hình ảnh ấy lại là sự chuyển hóa tinh vi của dục vọng không còn là dục thân thể mà là dục chứng ngộ không còn là muốn thỏa mãn cảm xúc mà là muốn sở hữu trạng thái cao hơn dục dưới bất kỳ hình thái nào đều bắt đầu từ một cái muốn muốn chạm muốn được tan vào muốn sở hữu muốn kéo dài khoái cảm muốn thoát khỏi hiện tại và chính cái muốn đó mới là gốc dễ không phải cứ không đụng vào ai là hết dục không phải cứ sống độc thân là đã vượt qua dục có thể không còn biểu hiện qua hành vi nhưng vẫn âm thầm vận hành dưới lớp đạo đức dưới lớp thiền định dưới lớp lý tưởng chỉ khi nào tâm dừng lại không còn chạy theo bất kỳ hình ảnh nào không còn lấy sự tinh tấn để tự hảo không còn lấy sự vô dục để so sánh thì lúc đó năng lượng dục mới tan ra khỏi vô minh không cần tiêu diệt dục chỉ cần nhìn thấy rõ nó khởi lên từ đâu nó kéo đi những gì và ta có thật sự cần đi theo nó không khi câu hỏi ấy chín mồi trong sự tĩnh lặng không phải bằng lý thuyết mà bằng trải nghiệm trực tiếp lúc đó dục không còn là vấn đề nữa nó chỉ là một dòng sóng đi qua mặt hồ tâm thức không khuấy động được đái nước đã tĩnh nhưng để đi đến sự tĩnh đó ta cần quay lại một điều rất căn bản mà Đức Phật từng nhấn mạnh không phải chống dục mà là thấy dục thấy trong từng sát na nó sinh khởi và thấy luôn cả cái tâm muốn bám vào đó nếu dục là một phần của đời sống thì tại sao nhiều tôn giáo lại cổ vũ việc bài trử đàn áp hoặc xem đó như điều ô uế câu trả lời nằm ở chỗ con người sợ dục không phải vì dục quá mạnh mà vì cái tôi quá yếu để đối diện với dục một cách trung thực chúng ta không biết cách đứng yên giữa ham muốn đang dâng lên mà không bị cuốn chồi không biết cách cảm nhận trọn vẹn cơn sóng dục mà không cần thỏa mãn nó nên ta chọn cách dễ hơn chống lại chạy trốn gán cho nó cái mát tội lỗi rồi tự kỷ luật mình trong hình thức tu hành khổ hạnh cấm dục như thể ta đang thanh lọc tâm linh nhưng sự thật là dục không biến mất chỉ vì ta trốn nó dục chỉ biến hình từ thân thể nó len vào tâm thức từ sự đụng chạm nó thành khát khao được ngưỡng mộ được công nhận được gọi là người có đạo hạnh có những người giữ giới vô cùng nghiêm ngặt nhưng bên trong là một dục vọng khổng lồ mang tên Tôi phải tinh tấn hơn người khác có những người chối từ thân xác nhưng lại đầy mê đắm trong trí tưởng tượng trong lý tưởng hóa trong hình ảnh bản ngã mặc áo thầy tu đức Phật chưa từng cổ suý cho việc ép xác ngài từ bỏ con đường cực đoan ấy sau sáu năm khổ hạnh trong rừng sâu ngài không tìm sự giải thoát bằng cách tiêu diệt thân thể mà bằng cách soi sáng tâm và trong ánh sáng đó dục không cần bị giết chỉ cần được thấy đúng như nó là thấy dục đang trỗi dậy thấy cái tâm đang muốn đuổi theo dục thấy luôn cả ý nghĩ ta nên vượt qua dục đang khởi lên thấy mà không phản ứng không phán xét không theo cũng không đẩy chỉ thấy chính cái thấy đó mới là trung tâm của sự tỉnh thức chứ không phải là bao nhiêu ngày nhịn dục không đụng đến thân xác hay tụng bao nhiêu biến kinh mỗi ngày ngài không kêu gọi đoạn tuyệt dục vọng một cách cưỡng ép ngài chỉ mời ta nhìn vì dục không phải là vấn đề vô minh mới là vấn đề khi không còn vô minh dục trở lại đúng chỗ của nó một hiện tượng sinh học đơn thuần nó khởi nó diệt không có gì phải cưỡng cũng chẳng có gì phải giữ và chính sự bình thường hóa ấy là khởi điểm của tự do không dính mắc không phản kháng chỉ thấy và đi qua đến đây có lẽ ta bắt đầu hiểu dục không chỉ là một năng lượng cần kiểm soát nó còn có thể là một cánh cửa một nơi có thể dẫn ta trở về với chính mình nếu ta đủ can đảm để ở lại trong đó mà không bị cuốn đi dục thường được nhìn như một chướng ngại một trợ lực một điều cần vượt qua để tiến hóa tâm lĩnh nhưng trong cái nhìn sâu hơn dục có thể là một cánh cửa một cánh cửa dẫn vào bên trong nếu ta không còn sợ nó hãy quan sát một khoảnh khắc dục vọng khởi lên trong chính mình chỉ cần nhìn không can thiệp không chạy theo cũng không đẩy lùi chỉ ngồi lại đó như một người đang lắng nghe một cơn bão đi qua rừng ta sẽ thấy một điều lạ lùng ngay giữa đỉnh điểm của Dục là một khát khao rất sâu không phải là chạm vào thân xác người khác mà là được tan biến được hòa nhập được vượt qua cái tôi tách biệt đầy cô đơn này dụp ở tầng sâu nhất không chỉ là sự ham muốn sắc thịt nó là khát vọng được trở thành một với cái gì đó ngoài mình được buông cái ranh giới giữa tôi và người khác và ở nơi tận cùng của khát vọng ấy là một nỗi cô đơn không lời một nỗi nhớ quê sâu thẳm trong linh hồn một tiếng gọi trở về bản thể nhưng bị dịch sai thành nhục cảm nếu ta đủ tỉnh táo để không bị dắt đi bởi khoái cảm nếu ta đủ càn đảm để ở lại giữa lửa mà không bị đốt thì dục có thể trở thành một tấm gương một tấm gương phản chiếu toàn bộ sự thật về chính mình cái tôi đang thèm khác điều gì ta đang tìm gì cho người khác ta thực sự thiếu gì bên trong có người nghĩ phải đoạn dục thì mới tu được nhưng đôi khi chính dục lại là nơi chạm tới chiều sâu tâm thức rõ ràng nhất không có cái gì làm lộ bản ngã rõ như dục vọng không có cái gì khiến người ta đối mặt với sự trần trụi của mình rõ như một cơn ham muốn đang cháy và cũng không có nơi nào dễ đánh mất chính mình như trong khoái cảm vậy nên nếu một người có thể tỉnh táo trong khi dục đang dâng trào thì người đó đã bước một bước lớn vào bên trong không phải để chối bỏ dục mà để hiểu nó không phải để né tránh mà để nhìn thấy tất cả những gì dục che giấu và tất cả những gì dục phơi bày dục khi được quán chiếu bằng sự im lặng và chân thành sẽ không còn là lửa thiêu nó trở thành ánh sáng không còn là cám dỗ mà là cánh cửa mờ về nội tâm nhưng muốn bước qua cánh cửa đó trước hết ta phải thấy cho rõ ta đang ham muốn điều gì và vì sao ta không thể ở yên trong chính mình ham muốn khởi lên là chuyện bình thường không ai tỉnh thức đến mức hoàn toàn vô dục trong từng hơi thở không ai sống mà không từng thấy lòng mình trao đảo trước một ánh nhìn một thân thể một cảm xúc ngay cả bậc giác ngộ trước khi giác ngộ cũng từng kinh qua tất cả những cơn sóng đó vậy nên vấn đề không nằm ở chỗ có ham muốn hay không có ham muốn vấn đề là ta đối diện với ham muốn đó như thế nào với thái độ gì với mức độ tình thức nào và với sự thành thật đến đâu ta có nhận ra nó đang trỗi dậy hay giả vờ mình không hề bị ảnh hưởng ta có thấy tâm mình đang dính mắc hay viện cớ bằng đạo lý bằng hình thức bằng những lời cao đẹp để phủ lên có một sự thật rất nghịch lý càng cố diệt dục dục càng mạnh càng cố không nghĩ đến nó nó càng len vào mọi khe hở càng cỗ đè nén nó càng thâm nhập vào những giấc mơ vào biểu cảm vào cả cách ta nhìn người khác ngược lại khi ta không còn cố gắng trở nên thanh tịnh khi ta chỉ đơn giản nhận diện sự có mặt của dục không trốn chạy không tán thưởng không phản ứng thì dục dần mất năng lượng nó không còn là một thế lực đẩy ta đi mà trở thành một làn sóng trồi lên rồi tan đi thái độ là điều quan trọng nhất có người ăn chay giữ giới không đụng đến thân xác ai cả nhưng trong tâm thì tràn đầy dục vọng chưa được nhìn ra có người sống đời cư sĩ có gia đình có tình dục nhưng lại đầy chánh niệm biết rõ từng tâm động biết buông khi cần biết nhìn sâu mỗi lúc dính mắc ai trong hai người đó thật sự tự gió không phải hành vi bên bên ngoài quyết định sự giải thoát mà là cái tâm đứng phía sau hành vi ấy một người có thể ngồi thiền hàng giở đọc kinh cả ngày nhưng vẫn bị dục vọng điều khiển dưới lớp áo thánh thiện một người khác có thể đang sống trong đời thường nhưng lại nhìn thẳng vào từng rung động của tâm mình không che giấu không đồng hóa không tự huyễn hoặc rằng tôi đang tu thái độ ấy là mấu chốt là nơi chuyển hóa xảy ra không phải bằng việc cấm dục mà bằng sự hiểu biết sâu sắc và không né tránh về dục và cũng từ đó một sự thật khác bắt đầu hiện rõ không phải dục kéo ta đi chính cái tôi muốn sở hữu khoái cảm muốn giữ lấy hạnh phúc muốn b��m víu vào cảm giác dễ chịu mới là gốc dễ thấy ra được cái muốn giữ ấy là lúc ta bắt đầu biết buông không phải buông dục mà là buông chính cái tôi đang bám vào khoái cảm như một kẻ sợ mất kiểm soát có một sự nhầm lẫn rất phổ biến người ta tưởng rằng không hành dục là đã vượt qua dục rằng nếu ta không làm thì dục không còn nhưng như thế là đang nhốt một con hổ vào lồng chứ chưa thực sự hiểu được con hổ đó kìm nén là một phản ứng một động tác co lại của tâm thức khi ta sợ dục khi ta cảm thấy tội lỗi vì dục khi ta ép mình không được nghĩ đến dục thì dục bị đẩy vào bóng tối và bóng tối đó chính là nơi nó nuôi dưỡng sức mạnh một cách thầm lặng đến một lúc nào đó nó sẽ bùng ra trong những hình thức không ngờ tới một giấc mơ một phản ứng gắt gọng một ánh nhìn đầy sở hữu một lời nói tưởng như đạo lý nhưng ẩn chứa nhu cầu được tôn sùng kìm nén không làm sạch dục nó chỉ giấu dục vào chỗ sâu hơn trong vô thức và điều nguy hiểm là ta tưởng mình đã tu tập tốt tưởng mình đã vượt lên trên bản năng tưởng mình đã cao hơn người thưởng chính cái tưởng đó lại trở thành bản ngã tinh vi mang màu sắc tâm linh tỉnh giác thì khác tỉnh giác không cố gắng chống lại dục không cố vượt qua cũng không chạy theo chỉ đơn giản thấy thấy khi dục vừa khởi thấy khi tâm vừa rung động thấy khi ánh mắt bắt đầu muốn giữ tay bắt đầu muốn chạm và ý bắt đầu muốn tưởng tượng thêm không cần phải làm gì cả chỉ cần thấy thật rõ thấy một cách tĩnh lặng không phán xét dục là xấu không ngụy biện ai mà không có dục không tô màu bằng đạo đức cũng không phủ nhận bằng lý trí chỉ thấy với một sự trong trẻo như nhìn một đứa trẻ đang khóc không cần dạy nó im không cần bắt nó ngoan chỉ ở bên nó cho đến khi nó dịu xuống một cách tự nhiên tình giác không phải là làm chủ dục mà là không còn bị dục điều khiển không phải ta thắng được nó mà là không còn ai cần phải thắng thua nữa tình giác nhìn dục như một đám mây đi ngang không cần xua đuổi không cần giữ lại đám mây không phải là lỗi chỉ là một phần của bầu trời tâm thức và trong sự im lặng đủ sâu đó dục dần mất đi tính cá nhân không còn là tôi đang muốn mà chỉ còn là một cơn ham muốn đang có mặt từ chỗ đó ta không còn bị ám ảnh bởi việc giữ giới như một mục tiêu đạo đức không còn lấy sự đoạn dục làm thành tích tâm linh không còn tự hành xác để chứng minh mình cao hơn không còn giả vờ yên không còn phải ngồi thiền đến rách gối để chứng tỏ sự thanh tịnh thay vào đó ta sống sống trong tỉnh thức sống biết rõ từng tâm khởi sống không cần phải hoàn hảo và trong sự sống đó dục vẫn có thể đến nhưng nó không còn có quyền làm chủ nữa nó chỉ là một làn sóng nhẹ nhàng đi qua như mọi hiện tượng khác của đời sống cũng chính nhờ cái thấy trong trẻo đó ta mới bắt đầu chạm đến điều mà ít ai nhìn ra dụp không chỉ là sự thôi thúc sinh học mà còn là một lớp mặt nạ che phủ một khát khao sâu hơn trong tâm một khát khao được tan hỏa được chạm tới một tình yêu không điều kiện mà thế gian chưa từng dạy cách tìm về chúng ta thường lẫn lộn giữa ba thứ tình yêu tình dục và tình thức tưởng rằng yêu ai là muốn chạm vào người đó tưởng rằng cảm xúc mãnh liệt là tình yêu sâu đậm tưởng rằng sự hấp dẫn thể xác là biểu hiện của kết nối tâm hồn nhưng khi quan sát thật kỹ ta sẽ thấy tình dục có thể xảy ra mà không cần tình yêu tình yêu có thể tồn tại mà không cần tình dục và cả hai nếu không có sự tỉnh thức đều có thể biến thành một vở kịch khác của bản ngã tình dục thuần xác thịt là phản ứng hóa học của cơ thể không xấu cũng không thiêng liêng chỉ là một dòng năng lượng muốn phóng thích muốn hòa hợp muốn tạo khoái cảm khi ta không tỉnh ta bám vào khoái cảm đó như thể nó là hạnh phúc nhưng khoái cảm đến rồi đi không ai có thể duy trì được nó mãi càng cố giữ càng thấy hụt hẫng tình yêu nếu thiếu tỉnh thức cũng dễ trở thành một dạng của ái nhiễm ta yêu không phải vì ta thấy rõ người kia là ai ta yêu vì ta thiếu ta yêu để lấp khoảng trống trong chính mình và khi yêu từ sự thiếu ta bắt đầu kiểm soát chiếm hữu sợ mất tình yêu trở thành sự gắn bó đầy lo âu và ràng buộc nhưng có một tầng khác nơi cả tình dục và tình yêu đều có thể tan ra nơi không còn cái tôi muốn sở hữu ai không còn cái ta muốn chiếm hữu khoảnh khắc dễ chịu nơi ấy gọi là tình thức tin thức không phải là cảm xúc không phải sự hấp dẫn không phải cảm giác lâng lâng khi hai người nhìn nhau tình thức là trạng th��i của sự hiện diện toàn vẹn là khi ta ở đó trọn vẹn với chính mình và cũng trọn vẹn với người kia mà không cần sở hữu không cần mong chờ không cần kéo dài bất cứ điều gì trong tình thức dục có thể diễn ra nhưng không còn nhúm màu của đòi hỏi hay khát khao thống trị tình yêu có thể hiện diện nhưng không còn đặt điều kiện không còn sợ hãi cái chạm nếu có không còn là sự va đập giữa hai cái tồi mà là sự họa tan giữa hai sự sống tỉnh thức và nếu không có sự tỉnh thức đó thì ngay cả khi ôm chặt một ai đó trong tay ta vẫn thấy mình cô đơn tận cùng ngược lại nếu có mặt trọn vẹn trong từng khoảnh khắc thì chỉ cần một ánh nhìn chân thành cũng đủ để trái tim được chữa lành vậy nên đừng vội tin rằng dục là yêu cũng đừng vội tin rằng yêu là phải có dục càng đừng biến tình yêu thành một con đường dẫn đến dục vọng trá hình chỉ khi nào ta sống với tâm tình mới thấy rằng không có dục nào đáng sợ không có yêu nào nguy hiểm chỉ có sự vô minh mới biến những điều thiêng liêng nhất thành vòng xoáy trói buộc sâu nhất và từ chỗ đó ta bắt đầu hiểu một điều giản dị đức Phật không dạy vô dục như một kỷ luật ép buộc ngài chỉ mời ta sống mà không còn trụ vào bất cứ ham muốn nào có một sự hiểu lầm kéo dài suốt bao thế hệ rằng người tu phải vô dục rằng càng cao tầng tâm linh thì càng xa rời nhục cảm rằng càng đoạn tuyệt với thế gian thì càng gần với Niết Bàn nhưng sự thật mà Đức Phật chỉ ra lại thâm sâu hơn thế không phải vô dục mà là vô trụ vô dục nếu hiểu sai dễ biến thành đàn áp ta cố không nghĩ cố không muốn cố không động nhưng bên trong vẫn là một cái tôi đang gồng gồng để giữ hình ảnh thanh tịnh gồng để đạt trạng thái siêu việt gồng để che đi những lớp sóng vẫn đang ngầm chảy trong tâm và thế là người ta sống trong một trạng thái đông cứng tinh vi bên ngoài thì tĩnh nhưng bên trong là một chiến trường âm ỷ tâm không còn là mặt hồ trong suốt mà là một lớp băng mỏng đè lên những đợt sóng chưa từng được hiểu đức Phật không kêu gọi ai làm như thế ngài không đưa ra khuôn mẫu về một con người lý tưởng không dục vọng ngài chỉ nói về một con người không còn bám vào bất kỳ hiện tượng nào kể cả dục kể cả ý niệm vô dục vô trụ nghĩa là không còn dừng lại ở đâu không dừng ở khoái cảm không dừng ở lý tưởng không dừng ở hình ảnh mình muốn trở thành không trụ vào ý nghĩ tôi đang thanh tịnh cũng không trụ vào mặc cảm tôi còn ô uế vô chủ là sống như dòng nước đi qua mọi khúc quanh mà không mang theo hình thủ chạm vào mọi hiện tượng mà không bị dính mắc vui cũng không trụ buồn cũng không trụ dục vọng khởi lên cũng không chạy theo thanh tịnh khởi lên cũng không cố giữ và chỉ trong trạng thái ấy tự do mới thật sự nảy mầm khi dục khởi ta không dập tắt nó chỉ quan sát như một người đang lặng lẽ nhìn cơn mưa rơi trên mặt hồ không cần che rủ không cần chạy không cần vờ như trời đang nắng chỉ đứng đó biết rõ có mưa và không ướt chính trong cái nhìn ấy giục mất quyền lực nó không còn là con rắn độc không còn là ngọn lửa thiêu không còn là điều phải đấu tranh nó chỉ là một làn hơi nhẹ đến rồi tan và ta không còn là người cố gắng trở nên thuần khiết cũng không còn là kẻ bị dục dắt đi trong vô minh ta chỉ là sự tình lặng đang thấy mọi hiện tượng trôi qua lúc đó giữ giới không còn là nghĩa vụ mà là sự tự nhiên không ai buộc phải kiêng dục nhưng dục không còn cám dỗ được nữa không ai cần ép thân vào khuôn mẫu vì tâm đã không còn bị kéo bởi bất kỳ ngã tường nào người như thế sống giữa đời mà không thuộc về đời chạm vào mọi hì nộ ái ố mà không còn lún vào dẫn dắt người khác không bằng hình ảnh đạo đức mà bằng sự tự do không cần chứng minh đó không phải là vô dục theo nghĩa khô cứng mà là vô trụ một sự rỗng rang tuyệt đối trong từng khoảnh khắc và nơi sự rỗng rang đó hiện diện không còn gì để đạt nữa cũng không còn ai cần phải đạt điều gì đã đến lúc ta dừng lại và nhìn vào một điều sâu hơn tất cả dục không hề là rào chắn trên con đường tu chính thái độ với dục mới quyết định ta đang rơi vào vô minh hay bước ra tự do có người chống dục đến mức biến mình thành tượng đá có người buông thả đến mức tanừng khoái cảm nhưng cũng có người ngồi giữa dục mà không bị kéo nhìn thẳng vào ham muốn mà không sợ chạm vào cảm thọ mà không đồng hóa người ấy không phải là một vị thánh người ấy chỉ đơn giản là người đã thôi diễn đã thôi đóng vai người tu cao đạo thôi gồng mình giữ giới vì sợ sai thôi dùng đạo như một lớp vỏ để trốn sự thật và bắt đầu sống thật không phải thật để tự do làm điều gì cũng được mà là cái thật không còn bị dẫn dắt bởi khát khao thống trị hay sự sợ hãi bị đánh giá đôi khi giải thoát không đến từ việc từ bỏ dục mà từ việc không còn người muốn từ bỏ dục không còn ai đứng ở trung tâm để phán xét để giằng co để tranh cãi với chính mình chỉ còn cái thấy trong sáng chỉ còn sự hiện diện không chọn lựa dục có thể vẫn đến nhưng nó không còn đến với quyền lực ta có thể vẫn yêu vẫn rung động vẫn chạm nhưng tất cả đều diễn ra trong sự thấy rõ và buồng lời không sở hữu không toàn tính không khổ đau người tu không phải là người khô cứng không tình cảm không ham muốn mà là người có đủ dũng khí để thấy rõ ham muốn mà không cần thỏa mãn hay đàn áp nó người ấy tự do ngay trong thân và trong tâm không vì ép thân vào khuôn mà vì thân không còn cần dẫn dắt tâm nữa tự do thật sự là ở đó khi dục không cần bị chối bỏ khi tình không cần bị cắt đứt khi sự sống được chấp nhận trong toàn vẹn thì tình thức không còn là một nỗ lực mà là trạng thái tự nhiên của một tâm không còn điều gì để bám víu và nếu bạn đã đi cùng tôi đến tận phút này có thể trong lòng bạn cũng đang vang lên một điều gì đó thật chân thật không cần giải thích không cần tán đồng chỉ một cảm nhận nhẹ nhàng rằng mình đang được nhìn thẳng mà không bị phán xét nếu vậy tôi mừng cho bạn vì bạn đã đi xa hơn hầu hết những lớp vỏ niềm tin bạn đã dám nhìn thẳng vào nơi mà phần lớn người còn e sợ cảm ơn bạn đã có mặt đã lắng nghe bằng một trái tim mở nếu video này đã chạm đến một điểm nào đó trong bạn hãy để lại một bình luận như một lời gật đầu im lặng nếu bạn thấy đây là hành trình xứng đáng hãy nhấn like để nuôi dưỡng thêm những cuộc đối thoại chân thật như thế và đăng ký kênh Ngộ Tâm Trí để cùng nhau tiếp tục đào sâu vào những điều mà phần lớn người ta thường né tránh tôi chúc bạn đủ can đảm để sống thật đủ tính lặng để thấy rõ và đủ thương mình để không phải đóng thêm vai nào nữa hẹn gặp lại bạn trong những video sau nơi sự thật sẽ tiếp tục được gọi tên bằng cái nhìn không phán xét và nơi chúng ta từng người một bắt đầu sống với tâm không trụ không trống không cầu chỉ hiện diện như một làn khói nhẹ đi ngang cơn gió tỉnh thức rõ ràng và không còn cần phải trở thành [âm nhạc]
Không tìm hiểu đủ nhiều, cũng không biết dùng từ sao nhưng nhìn chung mình thấy đạo Phật khá cởi mở về vấn đề này, một số tôn giáo nghiêm khắc hơn về vấn đề này theo như mình từng vô tình đọc được. Không tìm lại được nhưng đại loại nguồn mình đọc lúc đấy xem việc QHTD(ngay cả trong hôn nhân thì phải) không với mục đích duy trì nòi giống đều được xem là tội lỗi.
Cảm giác sao nhỉ. Bất kỳ hệ tư tưởng nào dùng ‘tội lỗi’ và ‘nỗi sợ hãi’ để kiểm soát, thao túng tâm lý con người sẽ có hơi hướng tà đạo, tà giáo. Một … có trí tuệ thực sự sẽ hướng con người đến sự thấu hiểu, chứ không phải dùng sự dọa nạt để cai trị…