Bài này lâu lâu được nghe thụ động chứ cũng không nghe bài này.

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi”.

Vào một buổi chiều ngày tháng không còn nhớ, tôi một mình đến rạp Casino xem phim ”Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm” tập 6 . Đây là bộ phim nhiều tập, đã xem tập này thì không thể không chờ xem tập khác. Nói chung là tập nào cũng hấp dẫn. Trong 6 tập có đoạn hiệp sĩ mù xuất kiếm giải cứu cho một nàng Kiều xinh đẹp. Cứ mỗi tuyệt chiêu xuất ra là nghe có một tiếng nói bình giả ca ngợi. Đường kiếm như có thêm sức mạnh mỗi lúc một uyển chuyển huy hoàng hơn. Sau khi cứu được nàng Kiều, hiệp sĩ mù quay về phía tiếng nói vái tay chào hỏi. Hoá ra bên vệ đường dưới gốc cây to có một người mù khác đang ngồi xếp bàn, trên hai chân có cây đàn bọc trong bao vải gác ngang. Người nghệ sĩ mù có nhã ý chơi một bản đàn tặng hiệp sĩ mù. Hai người bèn kéo nhau vào một khu rừng gần đấy. Hình như rừng vào thu nên các cành đều trơ lá, chỉ thấy một đám lá vàng đỏ trải dài trên mặt đất. Hai người ngồi tựa vào hai gốc cây đối diện nhau. Tiếng đàn cất lên như một lời than thở ngậm ngùi về đất trời, về kiếp người. Tiếng đàn nửa chừng bỗng đứt giây. Người nghệ sĩ mù nói : có kẻ bất thiện đang nghe lén. Quả đúng như vậy, có một tên gian đang rình rập hiệp sĩ mù. Thế là hai người lặng lẽ chia tay.

Hết phim, tôi tản bộ ngang trên đường phố. Không hiểu sao cái đoạn phim ngắn ngủi ấy khiến tôi buồn buồn. Chiều tôi về nhà, sau khi ăn, tôi ngồi đọc lại cuốn “ Zorba le Grec”. Đến đoạn Zorba than thở : _“ Chim đa đa ơi thôi đừng hót nữa, tiếng hót mày làm tan nát tim ta”_, tôi bỗng gập sách lại và không đọc nữa. Có một cái gì đó thật trùng hợp trong cùng một buổi chiều. Một nỗi buồn hay một điều gì đó gần với sự rời xa ly biệt đang cựa mình thức dậy trong tôi.Tôi lại ra đường tìm một góc quán quen thuộc ngồi. Trên đường trở về nhà, trong đầu bỗng vang lên một tiếng hát. Tôi lập đi lập lại nhiều lần trong đầu, hát thành tiếng khe khẽ. Đến khi về nhà ghi lại thì bài hát đã gần như hoàn chỉnh. Sáng hôm sau mang hát cho một số bạn bè nghe, hầu như ai cũng thích.

Đó là câu chuyện sự ra đời của bài “ Cát bụi”.

Mỗi bài hát đều bắt nguồn từ một duyên cớ nào đó. Có khi từ một câu chuyện không đâu.

Bây giờ thì người hiệp sĩ mù kia đã chết rồi. Khoảng hai năm nay. Người viết Zorba đã qua đời dĩ nhiên con chim đa đa kia cũng đã chết. Và nếu Zorba là một con người có thật được Nikos Kazantzakits tiểu thuyết hoá thì nay ông cũng mất rồi.

_“ Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…”_

Thời gian đã nghiền nát tất cả thành cát bụi hết rồi.

**(Tạp chí Thế Giới Âm Nhạc, số 1-1998)**

Không liên quan:
Chắc đâu đó chục năm rồi mới quay lại kênh này

(AI)
Quán thân bất tịnh” (Asubha Bhavana) hay quán niệm về sự vô thường của thân xác là một pháp tu thiền định rất sâu sắc trong Phật giáo. Pháp tu này giúp hành giả phá vỡ sự chấp trước vào sắc dục, vẻ đẹp hình thể, và nhận ra bản chất thực sự của sự sống và cái chết.

Dẫu biết nevertheless…
Lâu rồi lại quay về một video giông giống video ngày xưa xem.

Cảnh báo 25+. Cảnh máu me, gây ám ảnh. Cân nhắc không nên xem thêm từ khóa này hay click vào đường link trong video.

@trantienkhoisinh Quán thân bất tịnh. #phatphap #xh #phatphapnhiemmau #adidaphat #foryou #nammôadiđàphật #xhtiktok #fyp #xuhuongtiktok ♬ nhạc nền - 𝓚𝓲𝓶𝓬𝓾𝓸𝓷𝓰𝓰𝓲𝓪𝓬_99999 - Trần Tiến Khôi Sinh

Cũng chục năm rồi. Zhe me duo nian.

Mới tìm ra một từ khóa video dạng này, mà mức độ kinh khủng hơn. Đến nội tạng luôn… Không nghĩ là Youtube đăng được mấy video kiểu vậy luôn.

Một video khá AI

Không tìm hiểu đủ nhiều, cũng không biết dùng từ sao nhưng nhìn chung mình thấy đạo Phật khá cởi mở về vấn đề này, một số tôn giáo nghiêm khắc hơn về vấn đề này theo như mình từng vô tình đọc được. Không tìm lại được nhưng đại loại nguồn mình đọc lúc đấy xem việc QHTD(ngay cả trong hôn nhân thì phải) không với mục đích duy trì nòi giống đều được xem là tội lỗi.

Cảm giác sao nhỉ. Bất kỳ hệ tư tưởng nào dùng ‘tội lỗi’ và ‘nỗi sợ hãi’ để kiểm soát, thao túng tâm lý con người sẽ có hơi hướng tà đạo, tà giáo. Một … có trí tuệ thực sự sẽ hướng con người đến sự thấu hiểu, chứ không phải dùng sự dọa nạt để cai trị…