Anh đừng hù em, anh không đi được. Trong lòng em rõ Em chỉ biết anh sẽ không nỡ rời xa bọn trẻ ở trường học với quê nhà luyến tiếc lão Quách bác Đổng và anh còn không nỡ rời xa tổ quốc anh có thể nhìn ngắm nó hàng ngày anh có thể gỡ nó xuống rồi gấp lại bỏ vào túi mang theo nhưng nó không phải là thật anh không mang được kỳ Liên Sơn cũng không mang được Thảo Nguyên đi. Ở quê em ngày xưa họ chuyền nhau câu nói con cái thì không chê mẹ xấu chó nuôi thì không chê chủ nghèo.
Hiện tại đối với anh tình cảm là nền tảng của niềm tin và nơi đây có mảnh đất thấm đẫm mồ hôi của anh có người thân cùng anh trải qua Hoạn Nạn Có người vợ cùng anh chia ngọt sẻ Bùi có nguồn cội của cuộc đời anh trên thảo nguyên mênh mông rộng lớn này hai vợ chồng nhìn nhau rồi cùng chạy về phía nhau.
Nghe 1 lần, xem 1 lần.
Đẹp thật đẹp.
Lại xem 1 cái recap ở kênh khác nữa:
Bộ phim quá tuyệt vời. Ko có sự giả tạo của phim hàn quốc .ko có sự thảo mái của phim nhật. Ko có sự suy thoái hình ảnh nhân cách của phim trung quốc bây giờ. Ko có sự vụng về của phim việt nam. Ko có sự ố dề của phim phương tây. Ko có sự ối dồi ôi của phim ấn độ. Ở đây chỉ có 1 bộ phim năm ấy mộc mạc nhẹ nhàng mà sâu lắng.thứ hạnh phúc xa xỉ ngày nay ko thể đạt đc.
Đây là đỉnh cao của thao túng tâm lý, định hướng dư luận, kiểm soát trí não con người. Làm sao mà một tổ chức chính trị bị lạm dụng bới những cá nhân tà ác sau khi đã gây ra những
tộiác tày trời cho xã hội, nhân dân nhưng vẫn dập tắt sự phản kháng không giám nói lên sự thật. Chỉ có thể là Trung Cộng.