Còn gì hơn khi xem lại Recap lần nữa ở một kênh khác còn tuyệt vời hơn:
Transcript
Review theo góc nhìn nhân vật A Minh, tôi vẫn luôn ở dưới gốc cây này đợi một người. Đợi 50 năm rồi, chúng ta từng hạnh ước, kiếp sau sẽ gặp lại, kiếp sau em sẽ đợi anh. [âm nhạc] Tình yêu thực sự có kiếp sau sao? Nhìn người vợ yêu giấu chết trong vòng tay, trái tim tôi cũng chết theo cô ấy. [âm nhạc] Đối mặt với kẻ thù ùn ùn kéo đến, tôi không còn màng đến chuyện phản kháng nữa, chỉ mong [âm nhạc] sớm được bước vào luân hồi để cùng cô ấy nối lại tình xưa. Nào ngơ cất công tìm kiếm trên đường Hoàng Tuyền, vẫn không thấy bóng dáng cô ấy đâu. Thế là tôi từ bỏ việc đầu thai, [âm nhạc] quay lại cây ngân hạnh nơi ta ước hẹn, bắt đầu chuỗi ngày chờ đợi rằng rặc. Tôi nghĩ cô ấy nhất định sẽ quay lại đây, [âm nhạc] nhưng không ngờ lần đợi này lại mất 50 năm. Ngày hôm đó, cô ấy cuối cùng cũng xuất hiện, chỉ là cô ấy dường như đã quên đi lời hẹn ước kiếp trước. Sau khi đầu [âm nhạc] thai truyền kiếp, cô ấy đã có cuộc sống mới, gia đình mới. Khoảnh khắc, ánh mắt cô ấy chạm vào cây ngân hạnh. Tôi nhận ra một tia sao động trong mắt cô ấy, [âm nhạc] dường như nơi này gợi lại cho cô ấy sự quen thuộc khó tả. ngươi trông thấy cô ấy thích nơi này đến vậy liền không do dự mà thuê ngay căn nhà này. Kể từ ngày đó, ngày qua ngày tôi cứ lặng lẽ nhìn cô ấy, thấy cô ấy cùng chồng ân ái mặn nồng, thấy cô ấy nói cười vui vẻ cùng bạn bè, dần dần tôi rơi vào bế tắc. Dưới gốc cây ngân hạnh này, rốt cuộc tôi đang [âm nhạc] chờ đợi điều gì chứ? mà thời gian của tôi cũng không còn nhiều, nếu không nhờ chấp niệm trong lòng cố gắng chống đỡ. Chút tàn hồn này e là đã tan biến từ lâu. Hôm đó chồng cô ấy đi dạy học vắng nhà, cô ấy đã sớm pha trà đợi bạn đến. Nhìn người yêu thương nhất ngay trước mắt nhưng ngỡ như cách biệt cả thế kỷ. Tôi không kìm được mà hiện hình dưới gốc ngân hạnh nhưng cô ấy lại tưởng bạn mình chơi khăm, vừa cười vừa ngó nghiêng. Ra đây đi đợi cậu nãy giờ rồi. Cho đến khi bóng dáng tôi dần hiện rõ, cô ấy mới hoảng sợ hét lên. Vì không muốn cô ấy hoảng sợ thêm, tôi lặng lẽ lùi vào trong bóng cây. Có lẽ cô ấy cảm thấy tôi không có ác ý. Cô ấy lấy hết can đảm đi ra giữa sân và nhẹ nhàng cất lời mời. Bất kể anh là ai, nếu đã đến đây, thì ra uống chén trà đi. Cô thực sự không sợ sao? Tôi với anh không thủ không [âm nhạc] oán. Tôi nghĩ anh cũng chẳng có lý do gì để hại tôi. Vốn dĩ tôi cũng pha sẵn [âm nhạc] trà để đợi bạn. Nếu anh đã ngang qua ra uống chén trà cũng chẳng sao. Khoảnh khắc mũi chân [âm nhạc] chạm xuống mặt đất, linh hồn lơ lửng suốt 50 năm bỗng nặng trĩu giống như bị đổ đầy chì. Khoảnh khắc [âm nhạc] này, tôi đã diễn tập trong lòng vô số lần, nhưng lại không hề vui sướng tột độ như tưởng tượng. Thứ tôi có thể mang đến cho cô ấy chẳng [âm nhạc] qua chỉ là một chút cảm giác thân quen mờ nhạt mà thôi. Cô ấy tò mò vì sao anh lại đứng mãi dưới gốc cây này. Tôi vẫn luôn ở dưới gốc cây này để đợi một người. Đợi 50 năm rồi, chúng tôi từng hạnh ước. Dù trong lòng cô ấy đã lờ mờ đoán ra danh tính của tôi, nhưng không ngờ cô ấy lại chẳng hề hoảng sợ, trái lại còn cảm thấy hứng thú với người tôi đang đợi. Người anh đợi vẫn chưa đến [âm nhạc] sao? Cô có biết nơi này 50 năm trước từng là một ngôi đền không? Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô ấy, tôi hiểu rằng [âm nhạc] mọi chuyện kiếp trước đã bị luân hồi cuốn trôi sạch sẽ. Tôi không trả lời câu hỏi của cô ấy, chỉ tự mình [âm nhạc] kể lại. Câu chuyện đã phủ bụi thời gian. Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong sơn trại. Khi còn rất nhỏ, bố mẹ đã bị [âm nhạc] kẻ thù sắc hại. Anh trai tôi nhẫn nhịn suốt nhiều năm, cuối cùng cũng dẫn người đi tắm siro cả nhà kẻ thù. Nhưng khi đối mặt với người cuối cùng là một bé trai chỉ mới sáu tuổi, anh ấy lại do dự. Lúc đó anh ấy nghĩ đến tôi. Tôi do một tay [âm nhạc] anh trai nuôi lớn. Bởi vì từ nhỏ đã không còn bố mẹ, anh trai luôn cảm thấy có lỗi với tôi nên từ nhỏ [âm nhạc] anh ấy đã vô cùng yêu thương chiều trộm tôi. Khi nhìn thấy cậu bé trạc tuổi tôi, anh ấy đã động lòng trắc ẩn rút quân. Nhưng điều anh trai không ngờ tới là sự nhân từ nhất thời của anh ấy hôm nay lại vô tình gieo mầm tai họa cho tương lai chúng tôi. Sau khi trả được thủ, [âm nhạc] anh trai liền đưa tôi về ở ẩn trốn thâm sơn. Dù lớn lên trong sơn trại nhưng anh ấy không bao giờ để tôi dính líu đến chuyện bang phái, chỉ mong tôi [âm nhạc] có thể làm một người bình thường, bình an sống qua chọn một kiếp người. Ngoài việc đọc sách luyện chữ, anh trai cũng dạy tôi cưỡi ngựa bán cung, học chút bản lĩnh phòng thân. Điều này khiến tôi có phần lạc lõng trong sơn trại. Đại hội thưởng hoa [âm nhạc] mùng tháng hàng năm là sở thích duy nhất của anh trai. Anh ấy chắc chắn sẽ cải trang, dẫn các anh em theo mật đạo xuống núi dạo chơi. Còn tôi vốn dĩ không thích sự ồn ào, ngày thường chỉ thích đọc sách và đi săn. Ngày hôm đó tôi đuổi theo con mồi lên núi, đang lúc Dương cung nhắm bắn lại bị tiếng sáo từ xa vọng đến làm sao nhãng tâm trí. Khi tôi lần theo âm thanh ấy liền nhìn thấy giữa không gian ngập tràn sắc xanh có một nữ tử áo đỏ đang tĩnh tọa. Nàng tựa như tiên nữ bước ra từ trong tranh khiến tôi không tự chủ được mà bước lại gần nàng. Khoảnh khắc nàng ngoảnh lại nhìn đã làm tôi hoàn toàn chìm đắm. Nhìn người con gái tôi từng yêu xe đắm khiến khóe mắt tôi bất giác cay cay. Tôi từng gặp chồng cô. Anh ấy đối xử với cô rất tốt khi câu chuyện nhắc đến người chồng của cô ấy. Niềm hạnh phúc trò dâng từ tận đáy lòng, khắc họa nụ cười viên mãn trên gương mặt cô ấy. Khoảnh khắc này, sự hụt hẫng tôn trào như sóng cuộn, nhưng trái tim lại bất ngờ cảm nhận được sự vững dạ yên bình. Vì ít nhất hiện tại cô ấy đang rất vui vẻ. Vậy sau đó thì sao? Sau đó tôi mặc kệ sự phản kháng của nàng, ép nàng lên lưng ngựa. Dù tôi chưa từng can dự vào chuyện của Sơn Trại nhưng trên người khó tránh khỏi chút khí chất giang hồ, thêm vào đó là sự trừu truộng thường ngày của anh trai. Lúc đó tôi kiêu ngạo hống hách coi trời bằng vung. Từ sau khi cướp [âm nhạc] nàng về sơn trại, vạn vật trên thế gian trong mắt tôi đều trở nên nhạt nhòa. Mỗi ngày tôi chỉ si tình ngắm nhìn nàng. Ban đầu nàng cũng từng phản kháng, nhưng ngày tháng trôi qua cũng dần trở nên trầm lặng. Có lẽ là chấp nhận số phận rồi chăng? Tuy nhiên, cho dù tôi chất đầy vàng bạc châu [âm nhạc] báu trong phòng nàng, nàng vẫn lạnh lùng như băng không nói một lời. “Tôi biết nàng hận tôi, hận tôi cướp đi sự tự do của nàng, nhưng tôi chẳng hề bận tâm, vẫn cố [âm nhạc] chấp tin rằng chỉ cần dốc hết tất cả để yêu thương chở che cho nàng, sẽ có một ngày nàng tha thứ cho tôi.” Anh trai đối với người con gái đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi nảy sinh nghi ngờ, nhưng lại không tra ra được bất cứ thông tin [âm nhạc] nào của nàng. Dẫu trong lòng đầy dãy hoài nghi, nhưng thấy tôi si mê đến vậy, anh trai cuối cùng cũng đành chấp nhận sự [âm nhạc] tồn tại của nàng. Nàng thường ở trong phòng thêu thùa để giết thời gian và nàng không thêu thứ gì khác, chỉ thêu Hoa Đỗ Quyên. Khi nhìn thấy chữ Cửu ở góc bức thêu, tôi nghĩ đó có lẽ là tên của nàng. Từ đó tôi gọi nàng là A Cửu. Thỉnh thoảng nàng cũng đi ra ngoài sơn trại. Tôi liền lặng lẽ đi theo sau. Nhìn nàng đứng chôn chân trên đỉnh núi, mòn mỏi đưa mắt nhìn về nơi xa xăm. Tôi không biết nàng đang nhìn gì, nhìn về cố Hương hay đang [âm nhạc] mong ngóng một người xa vời vợi. Lúc đó tôi quá trẻ tuổi và tự phụ, bị sự chiều chuộng của anh trai làm hư hỏng, nghĩ rằng vạn vật trên đời đều dễ như trở bàn tay. Tôi ngây thơ cho rằng trao đi chân tâm là [âm nhạc] có thể đổi lấy chân tình của nàng. Thế là tôi nói với anh trai muốn cưới A Cửu làm vợ. Anh trai tuy nở nụ cười gượng gạo, nhưng chỉ cần là điều tôi mong muốn, anh ấy đều dốc sức [âm nhạc] làm tôi thỏa mãn. Được thôi, chọn ngày thành thân. Bởi vì anh trai vững tin rằng [âm nhạc] bất luận tương lai có rủi ro gì, anh ấy đều có thể bảo vệ tôi bình an. Chỉ là chúng tôi đều đã coi thường A Cửu. Trong hôn lễ, anh trai ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. Tôi ngắm nhìn A Cửu trong bộ hỉ phục, [âm nhạc] xúc động đến mức không thể diễn tả bằng lời. Tôi biết nàng thích hoa Đỗ Quyên, liền hái những bông hoa Đỗ Quyên rực rỡ nhất khắp trền núi. Trang Hoàng căn phòng thành một biển hoa, nhưng hoa rồi cũng có lúc tàn. Để đổi lấy một nụ cười của nàng. Vào mùa hoa Đỗ Quyên không còn nở rộ, tôi liền tìm loại lụa thượng hạng nhuộm màu, tự tay làm ra từng bông hoa Đỗ Quyên vĩnh viễn không tàn. [âm nhạc] Chỉ mong trong thế giới của nàng sẽ luôn có hoa Đỗ Quyên nở rộ. Sự hy sinh của tôi dường như cuối cùng cũng hé mở được một khe hở. Chàng nguội rồi, [âm nhạc] để ta đi trâm thêm cho chàng nhé. Đó là lần đầu tiên nàng mở miệng nói chuyện với tôi. Vài chữ ngắn ngủi lại như đốm lửa thổi bùng đồng cỏ. Chốc lát thắp sáng hy vọng đã tắt [âm nhạc] lụi trong lòng tôi. Ngày hôm sau, tôi không kìm nén được mà kéo nàng ra một góc, dồn hết tâm can tình ái vào đầu ngọn bút, họa nên một bức tranh thắm đượượng tình sâu. Khuôn mặt tràn đầy [âm nhạc] mong đợi nhận được sự hồi đáp của nàng. Nhưng thứ đợi được vẫn là câu nói lạnh nhạt quen thuộc. Chàng ngội rồi, để ta đi châm thêm cho chàng nhé. Mặc dù có chút hụt hẫng nhưng vẫn chưa hề tuyệt vọng. Tôi nghĩ có lẽ là do mình làm chưa đủ tốt. Không lâu sau, anh trai mang về một con ngựa trắng. Không hiểu sao, tôi chỉ cảm thấy [âm nhạc] A Cửu chắc chắn sẽ thích, liền coi như quà tặng đưa cho nàng. Ngàn vạn lần không ngờ tới, con ngựa trắng đó lại giống [âm nhạc] như một chiếc chìa khóa, ngay lập tức mở ra cánh cổng ký ức đã phủ bụi của nàng. Năm xưa chính là một con ngựa trắng đã cứu mạng nàng và anh trai. Đừng sợ, có anh đây, anh sẽ bảo vệ em. Đừng sợ có anh đây. A Cửu, anh tuyệt đối sẽ không để em bị tổn thương. nghe tôi nói ra những lời quan tâm y hệt, trái tim nàng lần [âm nhạc] đầu tiên thực sự bị lay động, nước mắt lần đầu tiên rơi xuống trước mặt tôi, cũng là lần đầu tiên đáp lại tôi bằng một chút dịu dàng. Ngay lúc tôi tưởng rằng cuối cùng cũng cạy mở được trái tim nàng. Ngày hôm sau, mọi thứ lại quay về vạch xuất phát. Nàng lại một lần nữa dùng giọng điệu lạnh lùng, không chút sao động thốt ra câu nói đó, dường như những giọt nước mắt và sự đáp lại hôm qua chưa từng xảy ra. “Chàng nguội rồi, để ta đi châm thêm cho chàng nhé.” “Tại sao chứ sao em lại phải làm như vậy? Em hận ta đến thế sao? Lẽ nào tất cả những gì ta đã làm đều không thể bù đắp được lỗi lầm của ta sao? Ta rõ ràng cảm nhận được phản ứng của em đêm qua. Em có phản ứng, em đối với ta không phải là không có cảm giác có đúng không? Câu nói không mang chút hơi ấm nào, giống như một lưỡi dao tầm độc chớp mắt đâm xuyên qua mọi hy vọng của tôi, đẩy tôi xuống vực sâu của sự điên loạn. Hai mắt tôi đỏ ngầu cãi vã kịch liệt với nàng. Nhưng mặc cho tôi gào thét chất vấn ra sao? Nàng đáp lại tôi vẫn chỉ bằng câu nói như một cỗ máy. Chà nguội rồi, để ta đi châm thêm cho chàng nhé. Sự tuyệt tình của A Cửu đã nghiền nát trái tim tôi hoàn toàn. Dưới sự đan xen giữa bi phẫn và đau xót, tôi nhảy lên lưng ngựa, phóng nhanh về hướng ngôi chùa dưới chân núi, mang theo sự không cam tâm trong lòng cùng nỗi oán hận A Cửu. Tôi đến ngôi chùa muốn cạo đầu đi tu, nhưng trụ trì thấy tôi lục căn [âm nhạc] chưa tịnh, chỉ cho phép tôi ở tạm trong thiền phòng, để lại cho tôi thời gian vài ngày suy ngẫm, nhưng tôi rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ xốc nổi, chưa từng nghĩ đến hành động này sẽ khiến người anh trai coi tôi như sinh mệnh đau đớn tột cùng. Anh ấy sai người luân phiên đến khuyên nhủ, nhưng tôi từ nhỏ đã sống trong sự bao bọc của anh trai, chưa từng nếm trải xương gió. Tình kiếp lần này đã cuốn tôi vào xoáy [âm nhạc] nước tuyệt vọng. Lúc đó tôi ngu ngốc cho rằng chỉ có tiếng chuông chùa mới xoa dịu được vết thương lòng. Chỉ có thanh đă cổ Phật mới cứu tôi thoát khỏi bể khổ. Ngay xuống tóc, anh trai cuối cùng cũng đến. Lưỡi dao cạo cắt đi đoạn tóc xanh. Tôi đã trở thành người của cửa Phật. Nhìn thấy nỗi [âm nhạc] đau giấu kín nơi đáy mắt anh ấy, tôi sao lại không hiểu chứ? Kẻ làm anh ấy tổn thương sâu sắc nhất chính là đứa em trai không đanh thép này. Nhưng lúc này tâm trí tôi tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ đã chẳng còn sao động. Không sao, anh không oán trách em. Từ nhỏ em thích cái gì, muốn cái gì, anh đều cố gắng hết sức để thỏa mãn em, cho nên lần này cũng không ngoại lệ. Nhưng đừng nói là em [âm nhạc] làm hòa thượng, cho dù em có làm ma, em cũng là em trai của anh, em [âm nhạc] trai ruột của anh. Điều này không ai có thể thay đổi được. Anh sẽ thường xuyên đến thăm em cho đến một ngày. Anh chắc chắn rằng lựa chọn của em có lẽ không phải là một sai lầm. Cho dù có xuống âm phủ, anh cũng phải đảm bảo [âm nhạc] em luôn sống thật tốt.” Nói xong, anh trai quay người rời đi. Cả đời anh ấy bảo vệ [âm nhạc] tôi, tránh xa sự chém giết. Có lẽ trốn Phật môn thanh tịnh này chính là bến đỗ tốt nhất mà tôi tự tìm cho mình. Không lâu sau, trước cổng chùa xuất hiện một bóng dáng. A Cửu lại chủ động tìm đến. Giữa đôi mày đã bớt đi [âm nhạc] sự lạnh lùng ngày trước, nhưng tôi của lúc này tâm đã khóa chặt nơi cửa Phật, không muốn vương vấn bụi trần nữa. Tôi không hiểu cũng không muốn hiểu. Khi tôi tự tay đóng lại cánh cửa gỗ ngăn cách Hồng Trần, qua khe hở cánh cửa dường như có thể cảm nhận được thân thể khẽ run rẩy của nàng. Điều khiến tôi không ngờ tới là A Cửu lại không rời đi mà sống trong căn nhà tranh đối diện ngôi chùa. Từ ngày đó, A Cửu giống như đã căn sẵn giờ giấc, mỗi ngày đều đun trà đưa cơm cho tôi, nhưng tôi chưa từng động vào. Mặc cho chén trà từ lúc bốc khói nghi ngút, [âm nhạc] dần trở nên nguội ngắt tĩnh mịch, thỉnh thoảng khi lướt qua nhau, gió nhẹ mơn man qua vạt áo lại cũng có thể khiến mặt hồ tĩnh lặng trong tim tôi, gợn lên những gợn sóng lăn tăn khó tả. Tôi không hiểu sự chờ đợi ngày qua ngày của nàng là sự thương hại muộn màng hay là sự chuộc tội vô nghĩa. Tôi giấu kín những nghi vấn trong lòng, không gặng hỏi cũng không xếp nét, còn nàng vẫn im [âm nhạc] lặng như trước, giống như một bức tranh thủy mặc nằm tĩnh lặng ngoài khung cửa, đôi tay vẫn cứ đều đặn pha trà, bóng dáng bữa cơm đạm bạc. Trong dòng thời gian lặng lẽ, cô chấp canh giữ ngoài cánh cửa đóng kín ấy. Cuối cùng sự hoang mang và oán giận tích tụ đã phá vỡ mọi gông cùm. Tôi vung tay hất đổ chén trà nàng mang đến xuống đất. Tôi vốn định mượn cớ đó để đuổi nàng đi, nhưng nàng lại không nói một lời, chỉ là trong [âm nhạc] khoảnh khắc cúi người xuống, nghẹn ngào rơi nước mắt. Mảnh sứ vỡ cứa rách đầu ngón tay nàng, những giọt máu đỏ tươi rỉ ra, sự đau đớn đó dường như men theo ánh mắt đâm thẳng vào tận đáy lòng tôi. Khoảnh khắc này, bước tường thành tôi cố xây dựng bỗng chốc sụp đổ. Tôi không thể tiếp tục thờ ơ được nữa. Cúi người cầm lấy bàn tay rớm siro của nàng cẩn thận băng bó. Những giọt nước mắt ấm nóng lại một lần nữa lăn dài từ khóe mắt nàng. Lần này lặng lẽ xuyên thủng lớp [âm nhạc] phòng ngự băng giá cuối cùng trong lòng tôi. Cũng từ ngày đó trở đi, mọi thứ đã âm thầm thay đổi. Tôi không còn từ chối cơm trà nàng mang tới nữa. Và nàng rốt cuộc cũng trút bỏ đi lớp xương giá ngụy trang. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy A Cửu cười. Nụ cười nhẹ nhàng thanh tú ấy tựa như ánh mặt trời ban mai phá tan mặt hồ băng giá, chớp mắt làm tan chảy mọi sự cố chấp và lạnh lẽo trong lòng tôi. Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi thầm mong những ngày tháng cứ êm [âm nhạc] đềm trôi qua như thế. Nhưng điều mà số phận giỏi nhất chính là bóp nát những giấc mơ đẹp đẽ trong lòng bàn tay. Lại một năm nữa đến ngày mùng tháng âm lịch đến dịp lễ hội Hoa Đỗ Quyên nở rộ, anh trai vẫn giống như mọi năm. Sau khi cải trang kỹ càng dẫn theo các anh em đi đường mật đạo xuống núi dạo chơi. Còn tôi thì vẫn như thường lệ. Sau khi làm xong thời khóa [âm nhạc] buổi sáng ở ngay trong chùa chờ đợi chén trà thanh tao của A Cửu. Như thường lệ vào giờ này A Cửu đã đun xong trà từng sớm, đứng đợi sẵn dưới gốc cây ngân hạnh. Nhưng hôm nay nàng lại không xuất hiện. Mặc dù tôi có chút ngạc nhiên, nhưng tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều. Cho đến khi [âm nhạc] mặt trời sắp lặn, A Cửu mặc một thân áo đỏ cuối cùng cũng xuất hiện. Em đến rồi à? Đi cùng em chứ? Lúc đó tôi hoàn toàn sững sờ, không biết nên trả lời nàng thế nào. Tuy nhiên, chưa đợi tôi [âm nhạc] kịp phản ứng, anh trai cả người đầy siro lảo đảo chạy vào trong sân. “Đại ca, sao lại thế này? Sao lại ra nông nỗi này? Hóa ra anh trai và mọi người đã gặp mai phục giữa đường. Nhưng điều khiến tôi nghi hoặc là mật đạo đó ngoài tôi và anh trai cùng vài người thủ hạ tâm phúc biết được kẻ thù căn bản không thể [âm nhạc] nào tìm ra được mật đạo ấy. Nhìn anh trai đang dần thoi thóp, lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ hãi. Anh ấy hy vọng mọi ân oán sẽ [âm nhạc] kết thúc tại đây. Anh ấy dặn dò tôi đừng báo thù cho anh ấy. Nhất định phải sống cho thật tốt. Kẻ nào đã bán đứng anh tôi, tôi với hắn không đội trời chung. Sau khi dặn dò xong, anh lặng lẽ ra đi, mãi mãi rời xa tôi. [la hét] Tôi từ nhỏ đã [âm nhạc] mồ côi bố mẹ đều do một tay đại ca nuôi khôn lớn, vừa làm bố vừa làm mẹ trong cuộc đời tôi. Anh ấy đã dâng hiến những điều tốt đẹp nhất thế gian cho tôi. Để bảo vệ tôi một đời bình an vui vẻ, anh ấy một mình gánh vác mối huyết hải thâm thù, ngăn cách mọi sóng gió máu me bên ngoài thế giới của tôi. Lúc này, kẻ thù dẫn theo người ngựa bao vây ngôi chùa. Ngay lúc bọn chúng định xông vào, A Cửu ở bên cạnh bỗng lên tiếng, “Anh, anh đã hứa với em là sẽ tha cho anh ấy. Anh đã hứa với em rồi mà. Những chuyện này đều không liên quan đến anh ấy. Tay anh ấy chưa từng dính máu. Nếu anh không hứa với em thì sao em chịu làm theo lời anh? Hôm nay anh sẽ không để lại một người giống nào.” Năm xưa, bọn chúng chính vì thả đi một đứa trẻ sáu tuổi nên mới có ngày hôm nay. Lời nói của hắn như một [âm nhạc] chiếc chìa khóa lạnh lẽo, trong phút chốc mở toang mọi sự thật. Hóa ra hắn chính là cậu bé mà [âm nhạc] năm xưa nhờ sự nhân từ nhất thời của anh trai đã tha mạc. Chỉ là không ngờ trong vòng tay của cậu bé ấy [âm nhạc] còn giấu một bé gái đang nằm trong tã lót mà bé gái đó chính là A Cửu. Hóa ra sự dịu dàng thấu xương và sự chờ đợi đằng đẵng này lại là một cạm bẫy được răng sẵn cẩn thận. Thảo nào năm xưa khi gặp A Cửu trong mắt nàng không hề có chút hoảng sợ, chỉ có sự lạnh lẽo được giấu kín. Sự xuất hiện của nàng ngay từ đầu đã là mở màn cho sự trả thù. Sự [âm nhạc] thật giống như một lưỡi dao tầm độc lập tức đâm xuyên qua trái tim tôi. Nỗi đau buồn và sự hối hận tột cùng cào xé tôi. Tất cả [âm nhạc] chuyện này lại do chính tay tôi rước sói vào nhà, chao con dao đoạt mạng vào tay kẻ thù. Người con gái tôi dùng cả sinh mệnh để yêu [âm nhạc] sâu đậm, hóa ra chỉ coi tôi như một quân cờ, dùng để hoàn thành đòn sát thủ, cuối cùng nhắm vào anh trai. Anh trai em chắc chắn sẽ tha cho chúng ta. Anh ấy đã hứa với em, chúng ta có [âm nhạc] thể cùng nhau rời đi. Nếu chàng mà chết, em cũng không muốn sống nữa. Anh trai em [âm nhạc] sẽ không để em phải chết đâu. Chàng hãy tin em. Chúng ta có thể cùng nhau sống sót thoát khỏi đây. Chàng tin em đi. [âm nhạc] Chỉ là bọn họ tính toán trăm đường nhưng lại tính sót lòng người. A Tửu trong những tháng ngày sớm tối có nhau [âm nhạc] đã thực sự yêu tôi. Đời này kiếp này, con đường chúng ta đi đều sai cả rồi. Sai thời điểm, sai cả hoàn cảnh. Nàng biết tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng. Cũng giống như việc nàng sẽ không tha thứ cho việc đại ca đã sát hại chín người nhà nàng năm xưa. Tôi và nàng đã định [âm nhạc] sẵn là một đoạn nghiệt duyên. Kiếp sau chúng ta gặp lại. Kiếp sau em sẽ đợi anh. Cùng với một tiếng súng nổ, nàng đã ngã gục trong vòng tay tôi. Trước lúc nhắm mắt, nàng dung nốt chút sức tàn, khắc sâu một ám hiệu vào tận linh hồn tôi. Tiếp sau: “Nếu chàng không nhận ra em, em sẽ nói cha của chàng nguội rồi, để em đi châm thêm cho chàng nhé. Chàng sẽ biết người đó là em. Khoảnh khắc này, tôi đã mất [âm nhạc] đi tất cả mọi thứ trên đời, cũng đồng thời mất đi ý nghĩa của việc sống tiếp. Giây phút cổng chùa bị phá vỡ, tôi không né không tránh, mặc cho ngọn giáo đâm xuyên qua ngực mình. Và đoạn ân oán tình thù vắt ngang hai thế hệ đó, cuối cùng đã hóa thành cho bụi trong trận hỏa hoạn. Vậy sau này anh có đợi được A Cửu không? Thật ra câu chuyện kể đến đây, có đợi được A Cửu hay không đã không còn quan trọng nữa. Kiếp trước chúng tôi đều là thân bất do kỷ, tôi tưởng kiếp này gặp lại nàng, chúng tôi có thể làm lại từ đầu, đem hạnh phúc kiếp trước chưa trao được bù đắp cho nàng. Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng có lẽ cuộc sống kiếp này của nàng đang ngập [âm nhạc] tràn hạnh phúc. Nếu tất cả những gì tôi muốn cho nàng thì nàng đều đã có, tôi cớ sao phải hóa thành một cái bóng cố chấp bám giết không buông? Nàng dường như còn muốn nói điều gì đó, đôi môi hé mở, cuối cùng lại chìm vào im lặng. Trong những lời nói còn rang giờ ấy, có lẽ là sự tiếc nối sinh ra vì tôi, hay cũng có thể là tiếng thở dài cho đóa hoa Đỗ Quyên. Chưa kịp nở đã vội vàng héo úa của chúng tôi. Khi tôi nhìn chiếc chén trà trên cột đá, giọng nói của nàng lại như ngọn gió xuyên qua 50 năm trên đường Hoàng Tuyền, vang lên nhè nhẹ bên tai tôi. Chàng nguội rồi, để em đi châm thêm cho chàng nhé. Trong chớp mắt, chấp niệm chất chứa suốt nửa thế kỷ trong lòng lặng lẽ tan biến. Một giọt nước [âm nhạc] mắt rửa sạch 50 năm xương gió và hy vọng viền vông. Linh hồn hóa thành cát bụi bay đi không còn gì nuối tiếc. Cuối cùng tôi cũng hiểu ra tình yêu sâu đậm nhất, chính là buông tay để người đó nở rộ dưới ánh mặt trời. [âm nhạc] Cho dù ánh sáng đó không còn liên quan gì đến tôi nữa, nhưng tôi không ngờ ngay lúc nàng cầm ấm định châm thêm cho tôi chén [âm nhạc] trà thanh tao ấy, nước mắt của chính nàng lại như chuỗi ngọc đứt dày, tuôn rơi xối xả không báo trước. Khi bộ giá [âm nhạc] y đỏ tươi thoáng hiện lên trong gương đã xé toạc phong ấn lãng quên của nàng. Những máu và lửa đó, quá khứ đầy đau thương và hối hận cuốn lấy nàng như một cơn lũ dữ. Nàng đã nhớ lại lời hạnh ước dưới gốc [âm nhạc] cây ngân hạnh, nhớ lại nụ cười giữa khóm hoa Đỗ Quyên, cũng nhớ lại sự chia xa vĩnh viễn không thể cứu vãn, mà điều này là sự không đành lòng và xót xa cuối cùng trước lúc tôi tan biến. A Minh [khóc] A Minh chàng đợi đã. [tiếng cười] A Minh [khóc] A Minh, chàng đợi em với. [âm nhạc] Chàng đợi đã. chờ >> không phải sự chờ đợi nào cũng cần một cái ôm để đáp đền. Ý nghĩa sự tồn tại của tôi có lẽ chính là hóa thành một cơn gió nhẹ lướt qua mái hiên viên mãn kiếp này của nàng, sau đó lặng lẽ tan biến. Tình yêu nếu có kiếp sau, tôi nguyện hóa thành gốc cây ngân hạnh trước cửa sổ nhà nàng, lặng lẽ chờ che, [âm nhạc] không làm phiền nhau nữa. Thân xác vô hình của tôi đang hòa vào xương mây, gửi lại trần gian một khoảng lặng mênh mang dưới tán lá ngân hạnh đương rụng vàng. Đời người rốt cuộc cũng mỏng manh [âm nhạc] và dễ đổi thay như một chén trà. Trà của chàng nguội rồi, câu nói ấy từng là lưỡi dao kết liễu trái tim tôi, nay lại là ám hiệu xót xa gọi về đoạn duyên nợ kiếp trước. Phải nếm qua bao lần nước sôi bốc khói, chịu đựng vị trát đắng xé can tràng. Tôi mới chất lọc được sự tĩnh tại khi mọi thứ đã [âm nhạc] nguội lạnh. Con người ta thường lướt qua nhau như hai con sóng ngược chiều, cuộn trào mãnh liệt rồi vỡ vụn trên vách đá định mệnh. Tại sao các bạn cứ cố chấp ôm giữ một hạt mầm đã chết mà quên mất rằng mảnh vườn tâm hồn đang dần hoang hóa? Sẽ có những dòng sông vĩnh [âm nhạc] viễn không thể giao thoa. Sau này nếu các bạn trênh vênh giữa ranh giới của việc buông và giữ, hãy nhớ [âm nhạc] về chén trà nguội và một cái quay lưng nhẹ bẫng của tôi. Bởi chấp nhận sự tan vỡ, đôi khi lại là cách trọn vẹn nhất để cứu dỗi một tâm hồn. Bộ phim đến đây là hết và đừng quên like video và để [âm nhạc] lại cảm xúc của bạn vào phần bình luận nhé. Mình là Thu Vi, hẹn mọi người kỳ sau. Mọi người đăng ký kênh ủng hộ em nhé. Yeah.
Nhìn người con gái tôi từng yêu xe đắm khiến khóe mắt tôi bất giác cay cay. Tôi từng gặp chồng cô. Anh ấy đối xử với cô rất tốt khi câu chuyện nhắc đến người chồng của cô ấy. Niềm hạnh phúc trò dâng từ tận đáy lòng, khắc họa nụ cười viên mãn trên gương mặt cô ấy. Khoảnh khắc này, sự hụt hẫng tôn trào như sóng cuộn, nhưng trái tim lại bất ngờ cảm nhận được sự vững dạ yên bình. Vì ít nhất hiện tại cô ấy đang rất vui vẻ.

“Trà nguội rồi để em đi châm thêm cho chàng nhé”
“Quân tử 10 năm trả thù chưa muộn”
“Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” (Mt 5, 44)
(AI Overview)
Sáo là một trong những nhạc cụ bộ hơi cổ xưa nhất của nhân loại, có nguồn gốc từ thời tiền sử, với những cây sáo bằng xương động vật đầu tiên được tìm thấy ở châu Âu (Đức) có niên đại từ 35.000-40.000 năm trước. Sáo phát triển độc lập ở nhiều nền văn minh cổ đại như Ai Cập, Hy Lạp, Ấn Độ và Trung Quốc, dần trở thành biểu tượng văn hóa truyền thống phổ biến.
Dưới đây là các thông tin chi tiết hơn về nguồn gốc của sáo:
- Nguồn gốc cổ xưa nhất: Các nhà khảo cổ tìm thấy sáo làm từ xương động vật tại các hang động ở Đức, chứng minh sáo đã xuất hiện từ hàng chục nghìn năm trước.
- Nguồn gốc sáo trúc Á Đông: Sáo trúc tiêu (sáo ngang) được cho là có nguồn gốc lâu đời từ Trung Quốc, bắt đầu xuất hiện từ thời nhà Chu (khoảng 1046 TCN – 256 TCN).
- Sáo tại Việt Nam: Sáo trúc là nhạc cụ truyền thống của làng quê Việt Nam, xuất hiện từ thời kỳ Đông Sơn (1000-2000 TCN), gắn liền với đời sống văn hóa và lao động.
- Sáo bầu: Có nguồn gốc từ Trung Quốc, được cho là loại nhạc cụ của một số dân tộc thiểu số Trung Quốc thời xưa, ra đời từ những năm trước Công Nguyên.
Sáo đã phát triển qua hàng nghìn năm, từ các chất liệu tự nhiên như xương, tre, trúc, gỗ đến các chất liệu hiện đại ngày nay, nhưng vẫn giữ được nét thanh cao và yên bình trong âm thanh.
Có thể liên quan:
[[Hôn lễ của em & You are apple of my eye#^e01444|Thì ra khi cậu cực kỳ thích của cô gái khi cô ấy cũng người thương người yêu cũng sẽ thật lòng thật tâm chúc phúc cho cô ấy. Chúc cô ấy mãi được hạnh phúc.]]