
Chuyện cũ ở Thành Nam (Ngô Di Cung, 1983)
My Memories of Old Beijing (1983)
Tên gốc: 城南旧事 / Thành Nam Cựu Sự
Biên kịch: Y Minh
Diễn viên chính:Thẩm Khiết, Trương Phong Nghị, Trương Mân, Trịnh Chấn Dao, Nghiêm Tường
Quốc gia sản xuất:Trung Quốc
Tên khác: My Memories of Old Beijing / South of the old
Chuyện cũ ở Thành Nam, cải biên từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của Lâm Hải Âm, dùng đôi mắt của nhân vật Tiểu Anh Tử để nhìn lại những ngày tác giả ở Thành Nam (Bắc Kinh) thời kỳ dân quốc. Đó là thời đại nội chiến Quốc-Cộng, Nhật Bản xâm lăng, học sinh bị bắt, con cái bị cha mẹ bán, người tốt hóa thành kẻ trộm. Khi Anh Tử lý giải khoảng cách giữa thế giới hồn nhiên của trẻ nhỏ và hiện thực tàn khốc của người trưởng thành cũng là lúc cô gái nhỏ phải ly biệt với thời thơ ấu.
Chuyện cũ ở Thành Nam dùng một phương thức biểu đạt bình dị, tiết tấu nhẹ nhàng, hàm súc. Tựa như một áng văn xuôi kể bằng điện ảnh, như một bức tranh thủy mặc mực thấm nhàn nhạt, như một nỗi buồn chầm chậm chảy ngang. Cửa thành thênh thang, một đoàn lạc đà thư thả, cái giếng cổ đầu phố sáng nào cũng đông đúc, ngõ hẻm nhỏ náo những tiếng rao. Hồi ức tuổi thơ diễn ra trong một khung cảnh ý thơ nhưng lẩn khuất ưu thương và hoài niệm.
Link download: https://tinyurl.com/ccotnrtcs
Recap:
Phim được chuyển thể từ tác phẩm Thành Nam Cựu Sự của bà Lâm Hải Âm, dùng đôi mắt của một cô bé sáu tuổi để thấu hiểu những nỗi vui buồn, ly hợp sâu sắc nhất của nhân gian. Nó không tô vẽ nỗi đau thương nhưng nơi đâu cũng thấm đẫm nỗi nhớ quê hương và sự bất lực nhè nhẹ mà không cần giảng giải những đạo lý lớn lao, nhưng lại khiến người ta thấu hiểu được chuyện hợp tan.
Đôi mắt của anh tử là một tấm gương trong vơ, trong đến mức có thể phản chiếu được nỗi khổ tâm của mọi người, sự lương thiện của kẻ trộm, sự nhẫn nhịn của Vú Tống ở cái tuổi mà người lớn phân biệt rõ thị phi, phân định rõ đúng sai. Cô bé chỉ biết người đàn bà điên là một người mẹ mất con, kẻ trộm là người anh hết lòng thương em, người vú nuôi là người mẹ, luôn nhớ mong con trai.
Chúng ta đều đã từng giống như anh tử, dùng sự ngây thơ để nhìn ngắm thế giới. Lúc đó chúng ta cũng chẳng phân biệt được đâu là biển, đâu là trời, đâu là người tốt, đâu là kẻ xấu. Chỉ biết rằng bàn tay đã nắm thì không nên buông, người đã gặp gỡ thì không nên rời xa, sau này lớn lên rồi chúng ta mới biết đời người là những cuộc tiễn biệt nối tiếp nhau. Có những người tiễn đi rồi sẽ chẳng bao giờ quay lại. Có những chuyện đã trôi qua thì sẽ chẳng thể bắt đầu lại.
Thời gian rồi sẽ trôi xa, tuổi thơ rồi sẽ nhạt nhoa, nhưng hơi ấm và sự thuần khiết ẩn sâu trong tim sẽ mãi mãi dừng lại trong ký ức, trở thành nỗi nhớ quê hương mà cả đời ta chẳng thể dứt bỏ. Hóa ra trưởng thành chính là chuyển tiếng khóc sang chế độ im lặng, giấu nỗi ly biệt vào sâu trong lòng, mang theo ký ức một mình bước tiếp.