Có một sự thật rằng ta cần học cách yêu bản thân mình trước khi có thể yêu người khác nhưng ở Lần Yêu Đầu Tiên này Connell chưa có đủ niềm tin vào sức mạnh nội tại của bản thân để vượt ra khỏi tâm lý mưu cầu danh dự của người nghèo để sống đúng với cảm xúc của mình.

Cái thông điệp chính của bộ phim này muốn gửi gắm mình nghĩ là cách giao tiếp trong tình yêu. Một tình yêu mà kể cả 2 con người có cùng cảnh ngộ, có sự đồng điệu về mặt tâm hồn nhưng không biết cách giao tiếp thì tầm hồn của 2 con người cũng sẽ không thể chạm được đến nhau. Phim và truyện có nói tới sự khác biệt giàu nghèo của hai bên nhưng đó không phải vấn đề chính. Gia đình Marianne có địa vị trong xã hội, nhưng lại sống trong một vòng tuần hoàn của bạo lực. Cô ấy chưa bao giờ được nhận tình yêu thương đến từ gia đình. Thứ duy nhất cô ấy không cần quan tâm đến là tiền thôi. Còn Connell theo mình xuất phát từ việc chơi với nhóm bạn xấu thời high school. Đám bạn của Connell luôn ám ảnh với sự nổi tiếng, việc được công nhận từ người ngoài, luôn sống theo cấp bậc của xã hội. Mặc dù Connell là người tốt nhưng để hoà nhập được với cái xã hội thu nhỏ ở trường học đó thì anh ấy phải lờ tất cả những thứ bullshit mà bạn mình làm thôi để không bị bắt nạt như Marianne. Cũng vì cái sự shyness và anxiety của Connell khiến anh năm lần bảy lượt không dám nói, không dám chia sẻ những mong muốn của mình về mối quan hệ với Marianne. Chứ vấn đề không phải là tiền ở đây!

12 năm đi học, 5 năm đại học,1 năm đầu ra trường tìm việc… t không dám theo đuổi 1 ai! không phải vì t không có những cảm xúc rung động mà là t luôn chủ động dập tắt nó… khi mà ngày hôm nay còn phải lo bữa ngày mai, thì t/c thật là 1 thứ xa xỉ!
tay trái ôm mơ phải ôm rác tay đâu mà nắm lấy tay người
Đôi lúc bạn tìm đúng người 2 người xây dựng nhanh hơn 1 người gấp nhiều lần bạn à,chúc bạn gặp đúng người chờ bạn

Ôi bộ phim này là một trong những số ít show mà mình nghĩ có khả năng đem lại nỗi buồn man mác cho người xem. Nói khoảng cách giàu nghèo giết chết tình yêu của Connell và Marianne cũng chưa chắc đã đúng, ai xem phim cũng nhận ra thứ cản trở tình yêu của 2 người là những gánh nặng tâm lý. Marianne chịu đựng quá nhiều từ gia đình méo mó của mình trong khi Connell lại bị ảnh hưởng tâm lý nặng vì sự mất tự tin vào bản thân. Đối với mình, khoảng cách giàu nghèo chỉ là 1 yếu tố làm căng thẳng thêm gánh nặng tâm lý của 2 người, thứ thật sự ngăn cách 2 người là bệnh tâm lý.

Mình cảm thấy phê phim k nên cho vào kịch bản mấy câu kiểu “trao cái ngàn vàng của con gái”. Tư tưởng đấy cũ rồi, đặc biệt k hợp với tư tưởng phim phương tây và cũng k hợp cả với VN nữa, tư tưởng này hạ thấp giá trị phụ nữ lắm

Thực ra khoảng cách không đến từ tiền bạc đâu. Mà đến từ tầm nhìn, quan điểm và tư duy khi đối mặt cuộc sống. Hai người đến từ hai đẳng cấp xã hội khác nhau sẽ có cách suy nghĩ hoàn toàn khác nhau khi đối mặt cuộc sống. Điều đó dễ dẫn đến mâu thuẫn trong lựa chọn tương lai. Đồng thời rất dễ thấy cô đơn vì không thể chia sẻ được với người còn lại. Khoảng cách ấy là xa nhất ấy là lòng người :)))) Còn chuyện tiền thì nhiều tiền ai không thích. Nhưng với người có cuộc sống thoải mái dư dả thì ưu tiên cao nhất của họ chưa chắc đã là tiền =))))

Một bộ phim phản ánh quá đúng về tình yêu giàu nghèo như thế hệ trẻ hiện nay. Tình yêu ko phân biệt giàu nghèo rất là thứ rất khó để những cặp đôi trẻ đạt được vì không chỉ là về tình yêu mà nó còn có cả tương lai và cuộc sống của cả 2 nhưng nếu cả 2 thấu hiểu nhau như trong đoạn cuối của phim thì chắc chắn họ sẽ sống với nhau đến già, rất tiếc e lại không nằm trong số đó. E sinh năm 2k3 và nyc của em cũng vậy cả 2 quen và bắt đầu yêu năm lớp 8. Cô ấy là 1 người con gái đẹp, ngây thơ, trong sáng có phần rụt rè vì gia đình của cô ấy rất giàu nên luôn giáo dục cô ấy 1 cách nghiêm khắc, còn em thì là 1 người con trai thứ 2 trong nhà có cả bố và mẹ đều là lao động tự do ( được xếp vào hộ cận nghèo ). Lúc đầu yêu nhau thì em chỉ nghĩ yêu cho biết mùi thôi nhưng dần dần cả 2 đứa tự bộc lộ hết cảm xúc của mình ra và càng ngày càng gắn kết khi mà cố ấy luôn bị bố mẹ chửi vì điểm thấp ( nói thấp nhưng là 6-7đ ) đương nhiên với 1 cô gái ít bạn và rụt rè thì em là nơi để cô ấy trút bỏ hết nhưng thứ đó khỏi người, còn em thì lúc đó vẫn còn chia sẻ nhiều thứ với cô ấy về cuộc sống cả 2 thường ngồi học + đi uống trà sữa 10k với nhau r đi chơi, đi xem phim tiền là chia đôi nhưng nhiều lúc vượt mức tiền thì cô ấy sẽ trả lúc đó thì còn ngây thơ nên chưa suy nghĩ gì nhiều đêm về cứ nghĩ mọi thứ sẽ đẹp như thế này mãi sao nhưng đời thì không là mơ 1 biến cố đã xảy đến đó là ngày lên cấp 3 lúc đầu thì cả 2 đều có mục tiêu là vào trường chuyên nhưng lực học của em thì thuộc loại khá nên đã bị trượt còn cô ấy nhờ học giỏi + tiền đã vào được. Dù buồn vì ko được học cùng nhau rồi bùng 1 cái cô ấy đã cãi bố mẹ để xin bố chuyển sang trường em họ đã cãi nhau 1 trận đến nỗi cô ấy đã bỏ nhà đi để được đồng ý em không ngờ 1 người con gái ấy có thể làm như thế luôn dù chỉ là bỏ nhà 2 ngày. Cả 2 lại tiếp tục yêu nhau tiếp tục bón cơm chó cho 2 lớp ( 2 lớp 2 đứa gần nhau ) lại tiếp tục đi xem phim đi ăn nhưng lần này không chỉ có 2 đứa mà có cả bạn của cô ấy và tôi ( đa số là của cô ấy, toàn đứa nhà giàu ) nhưng lần này thì dù em có đi làm 1 công việc lương 13k/1h thì cũng không đủ để dưa góp với cuộc ăn uống liên tục này nên cô ấy trả hết cũng cảm giác như hồi cấp 2 nhưng lần này nó khó chịu nên em đã từ chốt rất nhiều lần còn cô ấy vẫn đi chơi với hội bạn liên tục dù có em hay không ( em cũng thông cảm vì cô ấy cả cấp 1-2 đều rất ít bạn đến cấp 3 nhiều thì để cô ấy thoải mái ) cả 2 dần dần ít chia sẻ hơn cũng bắt đầu xa cách vì em còn đi làm. Thế là 3 năm cấp 3 nó cứ trôi như thế đó cũng như các kì chuyển cấp khác thì nó lại bắt ta phải lựa chọn. Cả 2 đều đã hướng tới 1 ngôi trường đó là đại học SPHN lần này thì về mặt điều kiện đỗ thì em đã đủ và bố mẹ em cũng đã chuẩn bị số tiền đủ để em đi học cả 2 đã rất vui và suy nghĩ đến việc cuộc sống chỉ có 2 đứa cũng nhau đi học cũng nhau ăn uống ngủ nghỉ tất cả đều đã sắp xếp ổn thoả thì đùng 1 cái biến cố phải gọi là đau đớn nhất trong cuộc đời của em đã đến mẹ em nhập viện và bác sĩ thông báo bà bị ung thư vú giai đoạn cuối. Lúc này thì tất cả mọi thứ của em đã sụp đổ và rồi cái gì tới cũng phải tới với 1 gia đình nghèo khổ đó là em phải không đi học đại học và xin lỗi cô ấy vì đã không theo được cô ấy em tưởng cô ấy sẽ chia tay em nhưng không cô ấy vẫn là 1 con người hiên lành chấp nhận điều đó và yêu xa. Trước khi đi học thì cô ấy đã trao cho em lần đầu khiến cho em tin cuộc tình này sẽ bền lâu, đó là suy nghĩ chứ cuộc sống thì không có chuyện nghĩ trước. Khi gia đình em thế thì em đã đi làm 1 công việc phục vụ ngày chỉ được nghỉ có 2 tiếng rồi dần dần em đã ít nhắn tin với người mà em đã yêu 5 năm đó 1 phần do công việc và phần lớn đó chính là do em tự ti về bản thân khi lương với người ko bằng cấp chtố ỉ 5-6m. Sau 1 thời gian dài tầm 5-6 tháng như thế thì cô ấy đã đến giới hạn chịu đựng việc chia tay là một điều tất yếu. Sau khi chia tay đc 1 tháng thì cô ấy đã có người mới anh ấy là 1 người có tiền nhìn họ thân mật như thế thì chắc đã yêu nhau từ trước khi chia tay em rồi nhưng với 1 người đã thất hứa như em thì ko có quyền phê phán điều đó. Dần dần cuộc sống cũng trở về như bình thường thì mẹ em cũng mất cách đây 2 tuần, cái khoảng khắc bất ngờ khi cô ấy đến thắp hương cho mẹ em thì bức tường tâm lí của em đã sụp đổ cô ấy ôm an ủi em còn em thì chống gậy và khóc như 1 đứa trẻ và cô ấy đã đứng an ủi em rất lâu và rồi rời đi cái khoảng khắc mà cô ấy bước đi em đã kìm nén nước mắt để nhìn rõ cô ấY HƠN. LÂU MỚI CÓ 1 BỘ PHIM MÀ T THẤY TÔI TRONG ĐÓ NÊN BỘC LỘ HẾT CẢM XÚC HƠI DÀI TÝ MN Ạ
Thôi tình đẹp là tình gian giỡ tình đầu vậy là cũng đẹp rồi mày mới có cái viết nhiều như vậy còn anh đây á 25 rồi vẫn chưa biết mùi yêu còn chật vật survival đây này cố lên mà nhớ hạn chế nghe nhạc Mr siro nữa là được : ))
Mẹ mất người mình yêu nhất cũng mất mà bảo bình thường Đọc thôi t cx thấy buồn thay r
Thật may mắn vì suy nghĩ của bạn không bị gì gò bó trong cái nghèo. Sự “thấp kém”, “hèn hạ” của người nghèo trong mắt tầng lớp trung lưu là không thể chấp nhận được, nói gì đến quyền quý, nhưng điều khốn khổ, trần ai là cái “hèn” luôn hiện hữu qua từng hơi thở của người nghèo, khi bạn nghèo, bạn đối mặt với gánh nặng mưu sinh và CÁI NHÌN CỦA XÃ HỘI, nhưng bạn bất lực, người nghèo, nghèo cả về tiền bạc, ý thức, và sự lựa chọn, hay đúng hơn là không có lựa chọn, lựa chọn của bạn chắc chắn đã khiến bạn đau khổ, nhưng bạn không có lựa chọn, nên bạn hãy tiếp tục làm việc, hèn cũng tốt, thấp kém cũng được, nhưng hãy tự tin, ánh nhìn soi mói có thể khiến bạn rụt rè nhưng nếu gặp được người tốt, bậc tri thức thật sự, họ sẽ thấu hiểu, hy vọng bạn có thể không cần tỏ ra cho người ta nhìn, cải thiện ý thức của bạn, thoát khỏi ý thức hệ nghèo nàn, bạn sẽ tự nhiên trở nên tốt hơn.
Muốn ôm bạn thật chặt, vì bạn đã hết mình với cảm xúc từ trái tim bạn. Người ta thường kêu chúng ta phải tự tôn, tự lập, kiêu hãnh về bản thân trong mọi thứ, nhưng những bức tường vô hình về định kiến của xã hội đã làm chúng ta tự suy nghĩ, tự nhạy cảm nhiều hơn và từ đó khiến chúng ta dần xa cách nhau. Bạn là người có nhân cách đẹp, có lòng tự trọng cao quý khi đã sớm nhận ra những điều nhạy cảm của cuộc đời mà ko ai chỉ cho bạn, đừng trách mình nghèo, đừng trách mình kém bạn ạ, bạn đã cố hết sức rồi, chỉ tiếc là cuộc đời tự đẩy chúng ta ra xa nhau mà sức lực nhỏ bé của chúng ta không thể nào bù đắp được Tận tâm từ đáy lòng ngưỡng mộ bạn, 1 con người có trái tim cao đẹp, phẩm giá và sự nhạy cảm cần thiết trong xã hội đầy hỗn loạn này. Rồi sau này sẽ có người yêu thương cả con người và hoàn cảnh của bạn thôi, bạn cũng cố gắng phát triển bản thân, đi học lại khi có cơ hội nhé. Thương bạn nhiều
Đọc ngang đoạn em sn 2003 anh nhảy vào bình luận luôn. 2003 mà còn có nyc, còn anh sn 1992 chưa bh biết ny là cái gì nè em. Anh khoe vậy để em còn thấy hạnh phúc hơn vạn người. ^^ (còn anh 2k1)

Phim hay. Thực tế m nghĩ có khi phũ hơn trong phim vì khoảng cách giàu nghèo cũng chi phối các mối qh xh khác ko chỉ riêng tình yêu. Từ khi học đại học đến khi đi làm m thấy rất rõ sự khác biệt giữa giàu và nghèo, nó ảnh hưởng đến sự tự tin và cách mình nhìn cuộc đời( con nhà nghèo thường kiểu “biết thân biết phận’, cam chịu, rụt rè..), trong trường các bạn nhà giàu chơi riêng( sôi nổi, vui vẻ, tự tin,…), các bạn ở quê nghèo chơi riêng. Sau đi làm nn, m càng thấy sự cách biệt này xa hơn nữa, đv những người phương Tây, do từ nhỏ họ được nuôi dưỡng tốt, được học nhiều, đi nhiều..có cố gắng cả đời cũng ko bằng họ. Bà con họ hàng cũng hay hỏi nhà cửa, công việc, tài chính…từ đó họ chọn thái độ đối xử vs m. Ngay như ace ruột mà cũng còn tranh giành tài sản, quyền lợi khi ba mẹ mất…M ko muốn có mối qh vs những người như vậy ( nhưng đáng tiếc lại chiếm số đông). Trong chuyện tình cảm m ko dám quen người có đk hơn, hoặc chỉ cần người đó bóng gió xa gần về tài chính, m cũng chủ động dừng lại..Bản thân m chỉ cố làm việc chăm chỉ, tự nhũ ” biết đủ là hạnh phúc”
em rất đồng tình với anh. Thực tế còn phũ hơn rất nhiều. Hồi nhỏ em học ở quê cùng hoàn cảnh với các bạn nên tự tin lắm, hồn nhiên, năng nổ. Lên cấp 3 may mắn đc xét tuyển thẳng vào trường KHTN ở HN, mới đầu háo hức đc học ở thành phố lắm nhưng đến lúc đi học thì thật sự quá phân biệt ! Không phải do các bạn cố tình đâu mà là do hoàn cảnh các bạn vốn đã vậy rồi. Thằng nhóc nhà quê chỉ biết học với đi chơi đá bóng, giải trí thì có mỗi xem ti vi với nghe FM, đi học chỉ độc mặc mỗi đồng phục trường, chẳng thể nào hiểu được thế giới của các bạn HN. Các bạn nói về thời trang, về kiểu tóc, rủ nhau đi chơi phố nào, HN có sự kiện gì hay đơn giản như cách nói chuyện đã khác mình rất nhiều. Buồn nhất là khi có việc quan trọng cần phụ huynh thì bố mẹ các bạn như hô mưa gọi gió, thầy cô còn phải vâng dạ, trong khi mình thì chỉ im lặng ko dám báo về gia đình. Giờ lên đại học biết điều hơn, chọn những người cùng thế giới quan chơi chung, vẫn quan hệ với những người hơn mình nhưng để thân thiết sâu sắc thì rất khó. 3 năm cấp 3 để lại sâu trong tiềm thức em quan niệm rõ ràng sự ảnh hưởng của phân chia giai cấp nó lớn đến mức nào.

Nghèo rất khổ, khổ nhất nhưng là ý thức, 1 đứa trẻ sinh ra làm gì biết việc không được nói tục, không được đánh nhau… Đứa trẻ ấy cũng làm gì biết phải sống khiêm nhường, phải lễ phép, phải ăn uống 1 cách lịch sự,… Như 1 tấm giấy trắng, gần mực thì đen, sinh ra ở hộ nghèo sẽ bị ảnh hưởng, từ những điều giản đơn như cách ăn uống, cách giao tiếp, cách thể hiện cảm xúc, cách đi đứng, hay phức tạp hơn là phải biết cách thấu hiểu, suy nghĩ cho hoàn cảnh của người khác. Thực tế nhất là ở Việt Nam, ở TP. HCM đang phát triển nhất đất nước, nếu ở vào những khu vực cận nghèo, bạn sẽ thấy những đứa trẻ con nói tục, đánh nhau, giành giật từng chút, khi ăn cơm sẽ bới móc thứ mình thích, sẽ ích kỉ lợi dụng những đứa khác ở những việc nhỏ như là làm thủ môn rồi đi nhặt banh, hay là lớn hơn là việc dùng cửa nhà đứa khác làm khung thành, chứ không phải là nhà mình, rồi khi mất banh sẽ đổ hết mọi lỗi lầm cho đứa khác. Tất cả bắt nguồn từ gia đình chúng, những hành động bạo lực, cách giao tiếp thô tục, cách hành xử xấu xí, cách ăn uống gọi là hèn, những hành vi trên bắt nguồn từ cả ông bà của lũ trẻ, nó tạo nên ý thức hệ nghèo nàn. Không có lựa chọn nào khác cho bọn trẻ là tiếp thu 1 cách bản năng. Nhưng tồi tệ hơn là việc không nhận được cơ hội để HỌC, bậc cha mẹ không bắt con học, bậc cha mẹ không quan tâm con cái phát triển như nào, bởi đó chính là thường thức của họ, chính họ đã trải qua và cho rằng đó là điều bình thường. Mình muốn viết tiếp để mọi người có thể cảm thông, thấu hiểu cho người nghèo, họ thực sự không có lựa chọn. Nên hy vọng ai đọc được bình luận này sẽ yêu đời hơn, sẽ thấu hiểu hơn, và rũ bỏ định kiến,… Mọi thứ trên đời đều có thể thay đổi và phát triển.
Đúng là khu lao động nghèo thường hay có những đứa nhỏ như vậy. Mình cũng là một trong số đó, nhưng mình chỉ có là hay đánh nhau và hay chửi thề chứ khoảng ăn hèn, ích kỷ, đổ lỗi thì mình không có. Giờ lớn lên thì không còn ham hố đánh nhau, cũng ít chửi thề hơn, muốn có cuộc đời lương thiện hơn. Dù ở các khu lao động nghèo thường có những gia đình tạo ra những đứa trẻ hư, nhưng cũng có rất nhiều gia đình có cách cư xử rất đàng hoàng và cho con cái ăn học đến nơi đến chốn để con họ không giống như họ.

Cám ơn ơn về podcast này, để mình biết được nhiều hướng suy nghĩ của cùng một vấn đề. Về câu chuyện nữ có học thức lớn hơn nam, mình đã từng nghe bố mình nói rằng: Cưới một người học thức thấp hơn mình, sau này có gì, nó sẽ lại lôi vấn đề học thức cao hơn để hạ bệ mình, khi mà chị mình - Một người học thạc sĩ - lại thích một người bỏ học cấp 3. Ví dụ như “Mày tưởng mày học cao hơn tao thì mày đúng à?” hay kiểu kiểu vậy. Đến lúc này, mình mới thật sự hiểu ý của bố mình là, chính là vì thời gian rèn giũa tại các cấp bậc học khác nhau, trải nghiệm khác nhau thì sẽ khiến mindset của từng người sẽ khác nhau. Mindset không phù hợp thì khi yêu đã khó, cưới về còn khó hơn.

Bản thân mình đang suy ngẫm về cái gọi là Chủ nghĩa Hậu Hiện đại, nơi mọi giá trị đạo đức và trí tuệ của con người đều bị thách thức và đặt nghi vấn. Đặc biệt, cảm xúc yêu đương ngày nay trở nên phức tạp hơn bởi sự chi phối của vật chất và chủ nghĩa tự do cá nhân. Dường như nhiều người muốn khai phá con đường riêng, tự “phát quang bụi rậm” để tìm lối đi cho bản thân, nhưng trong quá trình ấy, họ vô tình gây tổn thương đến những người xung quanh. Điều đáng nói là họ phớt lờ điều đó vì tâm trí đang tập trung vào việc theo đuổi những khao khát cá nhân. Có lẽ vì thế, tình yêu trong thời hiện đại và hậu hiện đại dần trở nên hời hợt, thiếu chiều sâu. Nó dễ đến, dễ đi, không còn giữ được sự mãnh liệt hay gắn bó lâu dài, mà thay vào đó là sự mơ hồ, thoáng qua. Những người có trình độ học vấn cao thường đòi hỏi ở tình yêu nhiều hơn sự lãng mạn. Họ tìm kiếm sự đồng điệu về mặt trí tuệ, sự kích thích trong các cuộc trò chuyện, và cảm giác được thấu hiểu không chỉ ở cảm xúc mà còn ở nhận thức. Điều này tạo nên một chiều sâu mới cho tình yêu – nơi tri thức trở thành chất keo gắn kết giữa hai người. Tuy nhiên, nó cũng mang đến những thách thức. Học thức cao đôi khi khiến con người trở nên phức tạp, khó hài lòng, và đòi hỏi nhiều hơn từ đối phương. Điều này có thể dẫn đến tình trạng khó tìm được một mối quan hệ phù hợp, hoặc tình yêu dễ bị “mổ xẻ” quá mức bởi những phân tích, lý luận giống như cái mà mình đang viết vậy. Và rồi, tất cả những điều đó khiến mình chỉ mong mọi người có thể yêu đơn thuần hơn – Yêu thôi!

Mình cảm thấy mindset của bạn đúng với thực tế hiện nay. Ngay cả bản thân mình cũng đang bị vướng mắc bởi những sự phức tạp đó. Cám ơn bạn đã viết ra để mình và nhưng ai đọc được dành thời gian để suy ngẫm.

Cũng khá lâu rồi em mới comment trên kênh này chị ơi, nhưng mà nói thiệt thì dạo gần đây em thấy mọi thứ nó sao sao đó Hypergamy, polygamy, monogamy, nice guys, incels, nice girls, femcels, green flags, red flags, sexbots,… các thứ làm em thấy hơi mơ hồ thật sự. Rồi em rơi vào mấy cái hố thỏ sâu ơi là sâu luôn, sau khi quan sát nhiều cuộc tình tan vỡ vì ‘hôn nhân mở, tiệc tùng cho người độc thân, hôn phu/ thê ngoại tình trước ngày cưới,…’ Nói chung theo em thấy thì sự ĐỒNG ĐIỆU là tiêu chí đầu tiên để xem liệu một mối quan hệ yêu đương lãng mạn có thể tiến triển tốt về lâu về dài hay không, tức là không hẳn chỉ hấp dẫn về ngoại hình mà còn về nhiều mặt khác sâu hơn nữa(Vd: Trái tim ấp áp và ưa nhìn), cũng như là ‘không thể sống thiếu’ thay vì ‘có thể sống cùng’ vì với em một mối quan hệ nghiêm túc nó không chỉ tràn đầy ý nghĩa mà còn bền vững( thật sự quan trọng) ❤Chúc hai vợ chồng chị trăm năm hạnh phúc, trong một thế giới ngày càng biến đổi chóng mặt thời ‘hại điện’, cảm ơn nhìu nhỉu😊

Thề quả video này mình thấy hơi sai sai nên mình đã dislike video này của bạn ý!

?