Nhân vật chính thứ ba là John. Nếu Harry nhìn tình yêu như một khoản đầu tư lâu dài với cam kết đáng tin cậy về mặt tài chính dành cho nửa kia thì John người yêu cũ của Lucy lại yêu như thể không còn gì để mất. Vì nói thẳng ra anh chẳng có tài sản gì trong tay. John trở thành lựa chọn quá nhiều rủi ro với bất kỳ phụ nữ nào. John đại diện cho những kẻ lãng mạn không xu dính túi nhưng một món hàng nằm lặng lẽ trên kệ giảm giá mà không ai lựa chọn. Thứ duy nhất anh có thể trao cho Lucy đó là tình yêu và sự tự do. Nhưng chỉ thế thôi thì không đủ.
Tại sao người ta cứ kết hôn làm gì nhỉ? Vì sẽ có một ngày chẳng cần lý do gì to tát, hai người ấy bắt đầu ghét nhau, sẽ oán giận nhau, xem thường nhau. Sau khi những đứa trẻ ra đời, họ sẽ dần chắn ngấy nhau, rồi một trong hai người sẽ ngoại tình rồi cãi nhau triền miên. Ban đầu họ cố không cãi nhau trước mặt lũ trẻ nhưng rồi cũng chẳng kìm nén được mà cãi nhau trước mặt chúng như bố mẹ họ đã từng làm. Họ oán giận bản thân và người kia vì đã khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ. Họ đệ đơn ly hôn tranh giành nhau tài sản và con cái. Cho đến khi tất cả mọi thứ tan nát. Vậy thì tại sao người ta vẫn cứ lấy nhau làm gì? Có lẽ là vì người khác bảo họ nên làm thế. Vì họ cảm thấy cô đơn quá và họ có lúc từng hy vọng rằng họ sẽ làm tốt hơn so với bố mẹ mình trước kia.
Rõ ràng hôn nhân là câu chuyện cần tính toán kỹ lưỡng. Một cặp đôi hoàn hảo phải có cùng nền tảng giáo dục. Tuyệt vời nhất là họ cùng được nuôi dưỡng trong gia đình có kinh tế vững chắc. chỉ cần ngoại hình thu hút nhau thêm một chút nữa thôi là chắc chắn sẽ có một đám cưới.
Bộ phim kể lại câu chuyện của ba nhân vật để mỗi người nhìn sâu vào bản thân tự tìm kiếm câu trả lời phù hợp. Quá khứ, trải nghiệm, những mối quan hệ đã va phải trong đời khiến mỗi chúng ta có lựa chọn khác nhau và chẳng lựa chọn nào là sai cả. Vì cuộc đời không có sự lựa chọn hoàn hảo, chỉ có người đủ kiên định để biến lựa chọn của mình thành điều xứng đáng.
Sẽ có người như Harry sợ tổn thương, sợ tình yêu biến mình thành kẻ ngốc. Cũng có người như Lucy lựa chọn quay về với người duy nhất khiến cô nhận ra mình vẫn còn biết yêu.
Câu trả lời là chỉ cần kiên nhẫn thêm 1 thời gian, tiếp tục đầu tư vào bản thân như phát triển sự nghiệp, nâng cao trí thức, vẻ bề ngoài và nội tâm bên trong. Tự nâng cấp mình lên 1 level mới, tiếp tục tìm kiếm người phù hợp là sau đó sẽ gặp được Mr. Right thui. Mình cũng từng ở hoàn cảnh tương tự Lucy và đã không chọn ai trong 2 người. Giờ mình đã kết hôn với người đàn ông mà mình yêu, người rất trân trọng và yêu thương mình, cả hai tụi mình đều có sự nghiệp công việc tốt. Mình thầm cảm ơn bản thân của thanh xuân đã không vội vàng thỏa hiệp, để giờ mình có được người bạn đồng hành phù hợp nhất.
Xét cho cùng thì ở bên ai cũng đều có ưu nhược điểm riêng cả. Quan trọng là yêu hơn và muốn trung hòa với ai hơn. Trước đây mình cũng được 1 bạn nam có tiền, ngoại hình, học thức ngỏ lời và rồi thì quen. Lúc được dẫn đến mấy chỗ nhà hàng thì khá là bất ngờ, mình còn bảo bận ấy lần sau đến quán ăn thôi được rồi. Cảm giác ngượng ngùng, không thuộc về cũng xuất hiện khá nhiều. Nhưng có lúc mình cũng tự hỏi, mình thích bạn này vì cảm thấy cả 2 sẽ hợp đôi hay là có thích thật. Thì câu trả lời có lẽ là vì nghĩ cả hai sẽ đẹp đôi, sẽ hợp nhau mà thôi. Vì học chung cấp 3 và cùng đều học lớp chuyên, chỉ khác cái là nhà mình trọng nam khinh nữ, không được hiện đại và thoải mái như các bạn khác. Suốt 3 năm học cấp 3, mình có đúng 2 bộ đồ là áo sơ mi với quần jean để đi đâu cần thì mặc.Ngày rảnh thì ở nhà cơm nước, ngày đi học thì tối về vẫn rửa chén và cho mèo ăn. Mình không biết son phấn, tụ tập bạn bè rồi chụp mấy tấm ảnh selfie up lên mạng là gì hết. Có lẽ cũng 1 thời gian dài mình đã tự ti về bản thân. Vì mình học giỏi nên cũng vào trường cho con nhà giàu theo diện có học bổng. Cũng được vài bạn nam theo đuổi nhưng mình vẫn cảm thấy bên trong có mặc cảm gì đó. Nhìn thấy nó nhưng không chạm vào hay xóa bỏ được nó. Cho đến khi mình tìm được công việc, tự mua đồ này kia, tự chăm chút cho bản thân. Mình biết mình thích gì, muốn làm gì, muốn tập trung cho điều gì. Rồi dần dần mình mới biết sau này sẽ chọn người đàn ông ra sao. Tất nhiên có thể là vẫn chọn 1 người có điều kiện một chút nhưng cũng k cần quá giàu, miễn sao hợp giá trị sống và yêu thương mình là ổn. Đôi khi tình yêu khó tìm ra câu trả lời lắm. Bản thân mình cũng phải vật lộn mỗi khi nghĩ về tương lai, công việc và chi phí. Nên mình hiểu mỗi người đàn ông ngoài kia cũng phải áp lực thế nào khi sau này phải lo cho ny, vợ của mình. Tuy nhiên nếu đã hiểu rõ bản thân mình cần gì thì mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Xã hội thời nay đôi khi làm cho cả đàn ông cũng thực dụng, cũng có 1 tg mình dùng dating app và mình thấy cũng có người đàn ông chú ý tới vật chất. Nhưng điều đó rất khó nhìn ra, đôi khi ngay cả chính họ cũng không hề biết. Tuy nhiên tiền thì kiếm cả đời ấy mà, cuối cùng cũng chỉ còn lại hạnh phúc là thứ con người ta khó tìm nhất.