Manic Pixie Dream Girl? Sad boy?

Một mùa tháng tư nữa đang dần sát bên ngõ, nhắc đến khoảng thời gian này, cậu sẽ nhớ tới điều gì đầu tiên? Dưới tán cây rực rỡ hương sắc của mùa xuân, có một cô gái du dương những điệu vĩ cầm da diết đến khó quên. Kaori Miyazono - là ánh sáng từ không gian tối tăm nhất, dẫn lối cho Arima Kousei đến nơi cậu xứng đáng thuộc về. Tháng tư năm ấy, có một cô gái luôn nở nụ cười trên môi, nắm tay Arima Kousei bước qua những đau đớn và tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời… Để rồi khi tiếng violin chợt tắt, mọi thứ đã quá muộn để vãn hồi. Nàng thơ Kaori Miyazono đã gieo vào lòng chúng ta những mùa tháng tư thật đáng nhớ và một lời nói dối thật ngọt ngào. Ở video này, hãy lắng nghe những cảm xúc đong đầy trong những ngày tháng tư, và hãy sống lại một lần nữa cùng “Tháng tư là lời nói dối của em” - “Shigatsu wa kimi no uso” - thứ cảm xúc khi xưa cùng một thuở “tình thơ” trong mỗi chúng ta.

The saddest part is that if you think about it kaori really did love him. Using the last of her time on earth, to try and help him. Even tho she knew her time was almost up. She knew she was going to go. But she also knew that she wanted to help heal Kosei from the past. But had to keep a more distant relationship with him. To avoid him feeling more pain than she wanted him to after her death.Koari didn’t want to hurt him. She didn’t want to them to fall in love only for her to die. So she said to she like kosei’s friend. So kosei couldn’t get close to her because she’s my friends girlfriend. So that she remained close enough to her that she could heal her and not feel that much pain. But still close enough. The fact that she cared enough to spend the last time of her life on this earth to help him shows that she truly did love him.

Let Me Eat Your Pancreas
Motif: The Dying Manic Pixie Dream Girl
chàng trai bất tử chúc em hạnh phúc💗
Genki girl The loner

Đường Tôi Chở Em Về - buitruonglinh | Lyrics Video | --------------------------------------------------- 25/1/2020 Gần tròn 4 năm kể từ ngày tôi lấy hết can đảm ra mà nói lời yêu em. Hồi ấy hai chúng tôi cùng chung một lớp, suốt cả năm 12 tôi đều chở em đi học , ngày nào cũng vậy, vẫn một con đường ấy dù là ban ngày hay cho trời có chuyển tối. Thời gian thì cứ trôi qua những ngày bình thường như thế thôi. Rồi cũng tới lúc chúng tôi sắp phải thi đại học, tôi hiểu được phần nào những áp lực mà em phải chịu đựng. Có những hôm trên đường về em bật khóc, tôi thương em nhiều lắm, chỉ biết làm mấy trò cũ chọc em cười, nhưng trong lòng thì vẫn cứ vẩn vơ nhiều thứ. Dần dà , thành ra tôi lại mang trong mình một nỗi sợ. Tháng 5 thì cũng đã là giữa mùa hạ rồi, không biết rồi tôi còn được chở em đi về thêm bao nhiêu lần nữa đây?

(Ey, lại tháng 5 rồi này)


Trung bình tốc độ gõ của mình không vượt qua được 70WPM.