Manic Pixie Dream Girl? Sad boy?
Một mùa tháng tư nữa đang dần sát bên ngõ, nhắc đến khoảng thời gian này, cậu sẽ nhớ tới điều gì đầu tiên? Dưới tán cây rực rỡ hương sắc của mùa xuân, có một cô gái du dương những điệu vĩ cầm da diết đến khó quên. Kaori Miyazono - là ánh sáng từ không gian tối tăm nhất, dẫn lối cho Arima Kousei đến nơi cậu xứng đáng thuộc về. Tháng tư năm ấy, có một cô gái luôn nở nụ cười trên môi, nắm tay Arima Kousei bước qua những đau đớn và tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời… Để rồi khi tiếng violin chợt tắt, mọi thứ đã quá muộn để vãn hồi. Nàng thơ Kaori Miyazono đã gieo vào lòng chúng ta những mùa tháng tư thật đáng nhớ và một lời nói dối thật ngọt ngào. Ở video này, hãy lắng nghe những cảm xúc đong đầy trong những ngày tháng tư, và hãy sống lại một lần nữa cùng “Tháng tư là lời nói dối của em” - “Shigatsu wa kimi no uso” - thứ cảm xúc khi xưa cùng một thuở “tình thơ” trong mỗi chúng ta.
The saddest part is that if you think about it kaori really did love him. Using the last of her time on earth, to try and help him. Even tho she knew her time was almost up. She knew she was going to go. But she also knew that she wanted to help heal Kosei from the past. But had to keep a more distant relationship with him. To avoid him feeling more pain than she wanted him to after her death.Koari didn’t want to hurt him. She didn’t want to them to fall in love only for her to die. So she said to she like kosei’s friend. So kosei couldn’t get close to her because she’s my friends girlfriend. So that she remained close enough to her that she could heal her and not feel that much pain. But still close enough. The fact that she cared enough to spend the last time of her life on this earth to help him shows that she truly did love him.
Let Me Eat Your Pancreas
Motif: The Dying Manic Pixie Dream Girl
chàng trai bất tử chúc em hạnh phúc💗
Genki girl The loner

Đường Tôi Chở Em Về - buitruonglinh | Lyrics Video | --------------------------------------------------- 25/1/2020 Gần tròn 4 năm kể từ ngày tôi lấy hết can đảm ra mà nói lời yêu em. Hồi ấy hai chúng tôi cùng chung một lớp, suốt cả năm 12 tôi đều chở em đi học , ngày nào cũng vậy, vẫn một con đường ấy dù là ban ngày hay cho trời có chuyển tối. Thời gian thì cứ trôi qua những ngày bình thường như thế thôi. Rồi cũng tới lúc chúng tôi sắp phải thi đại học, tôi hiểu được phần nào những áp lực mà em phải chịu đựng. Có những hôm trên đường về em bật khóc, tôi thương em nhiều lắm, chỉ biết làm mấy trò cũ chọc em cười, nhưng trong lòng thì vẫn cứ vẩn vơ nhiều thứ. Dần dà , thành ra tôi lại mang trong mình một nỗi sợ. Tháng 5 thì cũng đã là giữa mùa hạ rồi, không biết rồi tôi còn được chở em đi về thêm bao nhiêu lần nữa đây?
(Ey, lại tháng 5 rồi này)
Trung bình tốc độ gõ của mình không vượt qua được 70WPM.
Transcript
Các cậu đang lắng nghe vì sao thế nhỉ? Radio nơi giúp cậu gửi đi. Những lá thư không gửi này. Liệu cậu có biết không? Đã gọi là yêu thì làm gì có mối tình nào mà không có đau khổ. Yêu là chấp nhận thăng trầm lúc nồng nàn lúc dạn vỡ. Nó không bao giờ phẳng lặng như mặt hồ không gió mà luôn gợn lên một chút sóng ở đáy sông. Nhưng càng trải qua những khó khăn sóng gió, chúng ta mới càng hiểu thấu được lòng mình. cũng hiểu thấu được đâu là người mà chúng ta nên yêu và đâu là tình yêu mà chúng ta nên giữ. Nhờ có những lúc thăng trầm như thế ta mới thêm trân trọng những phút giây kề bên. Càng yêu ta lại càng có nhiều điều muốn sẻ chia. Không chỉ là những lời ngọt ngào khi trong lòng còn đầy ắp những niềm vui mà còn là những lo âu phiền muộn. Hãy cùng ngồi lại và đón xem những vì sao lấp lánh này đã gửi những tâm tư gì tới người mình thương nhé. Cùng bắt đầu thôi nào. Lá thư mở đầu của số radio lần này được gửi từ bạn có biệt danh là yêu. Gửi anh em đã sợ rằng mình phải xa nhau. Không ít lần em hướng ánh mắt của mình về phía anh thật lâu. Bởi vì anh biết đó, mọi thứ của anh ta luôn biến động. Nó khiến em sợ rằng chúng mình sẽ phải xa nhau. Em sợ mình sẽ quên mất giọng nói, khuôn mặt, cử chỉ của anh, những thói quen của hai đứa. Em sợ lúc mất nhau em sẽ không được gặp anh nữa. Trong hai ngày, anh im lặng vì cuộc cãi vã. Em đã tự hỏi nếu mình xa nhau thì sao? Ôi, chắc em sẽ khóc chết mất. Người ta vẫn thường nói đâu ai sống thiếu ai mà chết đâu. Ừ thì đúng, chẳng ai sống thiếu ai mà chết cả. Phần thể xác thì vẫn sống, còn phần tâm với em thì coi như đã lụi tàn. Dù anh đã nhiều lần vỗ về em rằng nếu thực sự ta phải xa nhau thì em hãy cứ khóc, quen rồi sẽ quên. Cuộc sống ngoài kia còn rất nhiều điều mà em phải đối diện, chấp nhận là điều em nên làm. Em sẽ yêu anh bằng tất cả những gì em có. Em cũng sẽ khóc thay cho những lời em muốn nói với anh. Nên anh à, dù mình có tiếp tục được hay không, vẫn hy vọng sau này khi nhìn lại anh sẽ không quên tên em và em có thể nói với chính mình, với anh rằng ít nhất cảm xúc lúc đó của em là thật. Em chưa bao giờ phản bội nó. Em đã sống với tình yêu của em dành cho anh, sống thật với những gì mà em mang trong lòng. Dù có mệt, có đau nhưng em chắc chắn rằng mình sẽ không một lần rời đi. Lá thư tiếp theo được gửi từ bạn có biệt danh là Em bé. Em bé muốn gửi một lá thư cho Jay vì không muốn ai lạc mất nhau trong đời. Jay và em bé đã đi một hành trình cùng nhau và đang đi trên một cung đường đầy thử thách. Bé không biết khi lá thư này được lên sóng tụi mình đang như thế nào, nhưng bé muốn ghi lại chính mình lúc này là ngay lúc bây giờ đây, bé vẫn muốn tụi mình cho nhau một cơ hội. Jay biết không? Bé đã nhìn rất kỹ vào nỗi đau và cảm xúc của bé để tự hỏi rằng liệu bé có đang tiếc nuối hay là còn yêu. Và khi cơn giận của Jay tới mà buông ra những lời làm bé buồn, bé lại không nhìn thấy trong mình sự căm phẫn hay đánh giá. Thay vào đó, bé lại thấy Jay đang đầy vết thương. Điều đó khiến bé thương anh vô cùng. Lúc ấy bé đã hiểu thì ra tình cảm của em dành cho Jay nhiều như thế nào. Bé xin lỗi vì đã không biết là mình còn thương Jay nhiều đến như vậy khi Jay vẫn còn rất yêu bé. Nhưng thật sự đã có lúc [âm nhạc] bé không còn vui trong tình yêu của Jay. Jay cũng biết mà. Bé hiểu tụi mình đều có những vết thương trong lòng nên dù rất lo sợ, bé biết tụi mình cần cho nhau khoảng trống. Mong rằng đây là cách đem chúng mình về với nhau nhanh hơn. Đừng nghỉ ngơi rồi nghỉ yêu nhau nhé. Jay [âm nhạc] thường nói, “Anh là thiên thần được phái xuống trần thế để bảo vệ em. Nhưng [âm nhạc] em lại thấy Jay chẳng phải thiên thần gì đâu. Vì Jay cũng đem đến cho em nhiều phiền muộn mà. Jay chỉ là người người bé thương giữa dòng đời vội vã mà không ai muốn lạc mất nhau trong đời đúng không anh? Nên là mau mau về bên nhau anh nhé. Là thư thứ ba được gửi từ bạn có nickname là Love Only You. Có lẽ lá thư này sẽ không bao giờ được anh biết tới, [âm nhạc] nhưng nó đã mắc kẹt trong lòng em từ rất lâu rồi. Ngày hôm nay em muốn lôi nó ra khỏi sự ngột ngạt này vì em không biết từ khi nào mình lại trở thành kiểu người ngồi nhìn màn hình điện thoại, chờ một tin nhắn từ anh như chờ một điều gì đó rất xa xỉ. Có lúc em tự buồn cười bản thân dù rõ ràng chỉ là một âm báo nhỏ thôi, vậy mà nó đủ sức khiến trái tim em thổn thức. Thật sự. Em đã [âm nhạc] quen với việc có anh bên cạnh đến mức khi anh im lặng. Cả thế giới của em như thừa ra một khoảng trống, chẳng biết lấp lại bằng gì. Em còn nhớ những ngày đầu khi mình chỉ mới quen nhau, những dòng tin nhắn trải dài từ sáng tới tối. Anh quan tâm từng thứ nhỏ xíu, hỏi em có buồn không, đã ăn gì chưa, thấy trong người có mệt không, chỉ cần em lặng một chút thôi là anh đã cuống cuồng hỏi xem em đâu rồi. Giờ thì em nhắn anh nhìn thấy nhưng chẳng còn xuất hiện ngay lập tức nữa. Điều đó khiến em sợ. Sợ từng chút im lặng của anh như đã báo trước một kết thúc. Em biết là ai rồi cũng sẽ thay đổi, anh cũng thay đổi hoặc đúng hơn là anh trở về với chính anh, một con người không còn muốn dành nhiều tình cảm cho em nữa. Nhưng mà anh ơi, cứ mãi im lặng như vậy thì đáng sợ lắm anh à. Nó khiến người ta tự suy nghĩ, tự tổn thương, tự trách chính bản thân mình. Nhiều đêm em đã tự hỏi rằng liệu anh có còn thương em không. Nói thật thì em cũng mệt lắm chứ nhưng em không nỡ buông. Không phải vì em cố chấp mà vì em từng xem anh là chỗ dựa duy nhất của những ngày em gục ngã. Anh là người em chia sẻ đủ thứ chuyện từ chuyện nhỏ xíu cho tới những nỗi đau em muốn chôn sâu nhất. Em đã quen được anh dỗ rành, quen được anh chúc ngủ ngon, quen với việc có một người ở xa nhưng vẫn cảm giác gần đến lạ. Vậy nên khi anh thay đổi, em cảm thấy như mình bị bỏ lại nơi cũ. Anh ơi, em trân trọng mối quan hệ này trên tất cả. Dù tình yêu này giờ chỉ còn là online, dù không được chạm vào nhau, không được nhìn thấy nhau mỗi ngày, nhưng tình cảm em dành cho anh là thật, là nghiêm túc, là chân thành. Em chưa từng coi đây là trò đùa. Em đã đặt hy vọng vào anh, hy vọng rằng anh sẽ là người cuối cùng em yêu hết lòng. Nhưng dạo gần đây hy vọng ấy mong manh quá anh à. Nếu như ngọn nến trước gió, chỉ cần anh hờ hưỡng thêm một chút nữa thôi là nó sẽ tắt mất. Nếu anh lỡ thích ai khác rồi, xin anh hãy nói cho em biết. Đừng để em cố níu một người mà trái tim đã không còn thuộc về em nữa. Nếu trong lòng anh đã có ai thì anh nên chọn người đó. Vì nếu anh còn yêu em thì anh đã chẳng cần phải phân vân giữa em và người đó rồi. Nhưng nếu chỉ nếu thôi anh vẫn còn thương em một chút, dù là ít ỏi thế nào em vẫn sẽ ở lại. Em không cần những lời hoa mỹ, không cần anh phải hứa hẹn điều gì cả. Em chỉ cần anh đừng im lặng, đừng để em phải đoán xa gần, đừng để em tự mình tưởng tượng rồi tự đau. Chỉ [âm nhạc] cần anh chịu nhắn cho em, dẫu là câu vô nghĩa cũng được. Chỉ cần anh trò chuyện với em, dù có nhạt nhẽo cũng được, chỉ cần anh cho em thấy rằng em vẫn còn chỗ trong cuộc sống của anh, dù nhỏ thôi cũng được. Xin anh đừng biến em thành người duy nhất cố gắng. Xin anh đừng để em trở thành một thói quen cũ bị quên trong góc. Và xin anh, nếu còn nghĩ tới em, hãy nói một điều gì đó để em biết rằng mình vẫn còn tồn tại trong tim anh. Dù chỉ là một chút thôi cũng đủ với em rồi. Lá thư thứ tư được gửi từ bạn Khánh Thi. Vậy là mình quen nhau cũng được 3 năm rồi anh nhỉ? Dù gần hai năm trong số đó là cách xa nhau cả ngàn cây số. Hai nhịp sống khác nhau ấy mà càng xa chúng mình lại càng hiểu nhau hơn. Từ ngày anh đi nước ngoài, số lần gặp chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng chính những lần hiếm hoi đó lại trở thành ký ức sâu đậm nhất. Như cái tối anh không ngủ được vì sắp về Việt Nam rồi gọi cho em tới tận khuya chỉ để nhìn em thêm một chút. Hai cái khoảnh khắc gặp nhau ở sân bay, tự mình chỉ cần quần quýt nắm lấy tay nhau cũng đủ cảm thấy trái tim nhau được lấp đầy. Rồi mình cùng nhau đi ăn, đi xem phim, đi dạo quanh Sài Gòn. Đơn giản vậy thôi nhưng với em mỗi giây đều thật đáng giá. Và nếu một ngày anh nghe được đoạn thư này, em muốn anh biết rằng khoảng cách chưa từng làm em nghi ngờ về tình cảm của tụi mình. Nó chỉ khiến em trân trọng hơn từng khoảnh khắc anh ở đây. Cảm ơn anh vì luôn giữ nhịp cho hai đứa. Vì những lần ít gặp nhưng luôn đủ đầy. Vì những cuộc gọi, những lời động viên đã luôn sưởi ấm trái tim em. Gần hai năm qua không chỉ là yêu xa, đó là hành trình mà tụi mình lặng lẽ chọn nhau hết ngày này đến ngày khác. Và rồi khi không còn vướng bận gì nữa, tụi mình lại vượt rừng vượt biển để gặp nhau. Không phải để tồn tại bên nhau trong một khắc mà để thực sự kề cạnh nhau lâu hơn, gần hơn và bình yên hơn. Em yêu anh nhiều lắm. Lá thư tiếp theo được gửi từ bạn có biệt danh là mèo. Cười cậu. Hứng dương của tớ. Tớ gọi cậu là Hướng Dương vì ngày hôm đó cậu đã cầm một bó Hướng Dương bước về phía tớ. cùng một lời tỏ tình mà tớ vẫn mong đợi. Cậu đã đến và bước vào cuộc sống của tớ một cách tinh cơ như cách mà tớ đã tình cờ phải lòng cậu vậy. Tớ với cậu vốn là hai đường thẳng song song, dường như chẳng có giao điểm nào. Thế mà câu chuyện tình của chúng ta vẫn từng chút được viết lên. Cái ngày mà tớ mới được chuyển vào lớp đó. Tớ không để ý nhiều mọi thứ xung quanh đâu. Vì vốn là sinh viên mới nên tớ khá ngại. Vậy mà một đứa lúc nào cũng ngồi im thất thần như tớ. cũng được thấy ngày này. Một bóng người cao gầy với đôi dây A đi ngang qua bàn của tớ rồi ngồi xuống bàn đằng sau tớ. Tớ vốn rất thích đi giày này đi học nên đã rất ấn tượng với người có cùng sở thích này. Tớ đã để ý cậu nhiều hơn. Khoảnh khắc dáng người cao gầy ấy ngồi bề xuống đối diện tớ ôn bài lại khiến trái tim tớ rung động thật rồi. Tớ vẫn nghĩ câu chuyện chỉ dừng lại ở đó cho tới khi tớ chạm mặt cậu lần nữa. Sau đó tớ đã kết bạn Facebook của cậu nhưng tớ chỉ lặng lẽ quan sát cậu chứ chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ được cậu để ý. Cũng [âm nhạc] bởi vậy mà tớ đã nén lại mọi rung động và sâu trong tim mình, cất nó vào một góc nhỏ trong tim. [âm nhạc] Cho tới một ngày nọ, cậu chủ động nhắn tin với tớ. Cậu biết không? Ngày hôm đó, tất cả các cánh cửa mà tớ khóa thật lâu để chốn kín tình cảm kia cũng đã được cậu mở tung hết cả. Nó khiến mọi thứ tớ giấu kín như muốn ồ hạt trào ra. Nói chuyện được gần một tháng thì cậu đã ngỏ lời yêu và tớ cũng chấp nhận. Nhưng kỳ lạ thay, sau khi cậu đã co tớ rồi, tớ lại vẫn thấy không an tâm. Tớ luôn có cảm giác cậu có điều gì đó mà chưa thể chia sẻ được với tớ. Sự mơ hồ đó khiến tớ cứ loay hoay mãi với những rối rên trong lòng mình nhưng chẳng thể mở lời hỏi cậu. Mỗi khi tớ chủ động muốn chúng mình giãi bày, cậu lại dường như không muốn nói quá sâu. Dường như cậu chưa thực sự muốn tớ bước vào cuộc sống của cậu. Có lúc tớ cảm nhận được tình yêu của cậu, nhưng có lúc tớ lại cảm thấy hai đứa mình xa cách vô cùng. Tớ cứ như vậy vừa muốn yêu hết lòng lại vừa dặn lòng đừng quá yêu cậu, vì tớ sợ một ngày không có cậu bên cạnh nữa thì tớ sẽ đau lòng lắm. Yêu giấu của tớ ơi, hướng dương của tớ ơi, tớ mong cậu mở lòng với tớ nhiều hơn, có được không? Tớ sẽ không bao giờ đối xử với cậu như cách người kia đã từng đối xử với cậu đâu. Nên cậu hãy mở lòng với tớ nhiều hơn nhé. Hãy cho phép tớ bước vào cuộc đời của cậu, được yêu cậu một cách trọn vẹn nhất nhé. Và lá thư cuối cùng của ngày hôm nay được gửi từ bạn có tên là Mí. Lắm lúc tớ tự hỏi sao cậu lại ngốc quá vậy? Vào những ngày năm lớp 9 ấy, tớ vẫn nhớ rõ cái nụ cười đỏa nắng của cậu. Vẫn nhớ khi mà cậu ngỏ lời tỏ tình với tớ trước lớp, tớ đã muốn vỡ òa nhường nào. Nói thật ra thì tớ đã thích thầm cậu từ rất lâu rồi, chỉ là trái tim nhỏ bé này mang nhiều nỗi sợ lắm. Sợ cậu sẽ từ chối, sợ cậu sẽ ghét tớ. Ấy vậy mà những ngày tháng bên cậu đã cho tớ một câu trả lời khác. Nó khiến tớ nghĩ rằng tớ với cậu sẽ yêu nhau mãi mãi không bao giờ rời xa. Nhưng mà chắc cậu cũng biết mà. Tình yêu năm cấp hai thì khó bền lắm. Chính cậu cũng dần trở nên khác lạ. Cậu ít khi chủ động nhắn tin với tớ. Ít khi dù tớ đi chơi một câu hỏi han cũng không còn. Tớ cảm thấy như mình đang là thứ thừa thãi. Đã có lúc tớ chủ động hỏi thăm nhưng cậu toàn né tránh, có khi còn tức giận mắng tớ làm phiền. Giúp một thời gian dài như thế, tớ đã đắn đo rất nhiều về việc nói ra lời chia tay cho đến ngày thốt ra được rồi. Tớ lại chẳng dám tin vào những gì mình nhận lại. Cậu đồng ý mà không chút do dự, không chút ngập ngừng. Như thể đấy là chuyện đương nhiên, như thể quãng thời gian ta bên nhau chẳng khác nào thứ bỏ đi. Này tên ngốc kia ơi, cậu có biết tớ đã vỡ vụn ra đến nhường nào không? Có biết tớ đã hận chính bản thân mình vì đã nói ra lời chia tay, hận cả cậu vì đã vứt [âm nhạc] bỏ đi đoạn tình cảm đó. Dù tớ luôn tránh mặt cậu từ ngày hôm đó nhưng chẳng hiểu sao làm lúc tớ vẫn đưa mắt nhìn cậu trong khi tớ thực sự không muốn thấy cậu nữa. Rồi một ngày cậu bỗng dưng nghỉ học giữa chừng. Nó khiến tớ cảm thấy lo lắng vô cùng, lo cậu sẽ gặp chuyện gì đó. Hôm đó tớ đã dồn hết can đảm để đi đến nhà cậu. Tớ muốn biết cậu có ổn không, nhưng khi tớ mới đến căn nhà, cậu đã chống hoắc từ lúc nào không hay. Nhờ bác hàng xóm mà tớ mới biết. Bố cậu cá độ bóng đá, vỡ nợ, phải bán nhà bán đất. Mẹ cậu vì đau buồn mà ngất đi tới mức phải nằm viện. Cậu chẳng còn cách nào khác, vừa phải đi làm, vừa kiếm tiền vừa chăm mẹ ở viện. Vậy là kẻ ngốc thật ra là tớ. Tớ không biết chuyện gì mà chỉ quan tâm tới cảm xúc của bản thân lúc đó. Tớ cảm thấy mình như muốn phật điên lên. Sau đó chúng ta gặp lại nhau tại phòng bệnh của mẹ cậu. Tớ đuổi theo ngay sau khi thấy cậu chạy ra ngoài. Cậu hất tay tớ ra đuổi tớ về, nhưng tớ không chịu. Tớ ngồi sụp xuống khóc trong cơn hỗn loạn của tâm trí, còn cậu thì vẫn vậy nhẹ nhàng an ủi và xin lỗi tớ. Tớ biết, [âm nhạc] cậu không hề muốn chúng ta chia tay, nhưng cậu không thể làm gì khác. Cậu bảo cậu ngại, cậu xấu hổ vì chuyện gia đình. Cậu bảo cậu không còn là chàng trai nghịch ngợm luôn tươi cười ấy nữa. Cậu bảo cậu không xứng với tớ. Ôi trời ơi, ngốc của tớ ơi, sao lại không xứng cơ chứ? Chẳng phải chúng mình đều rất ngốc nghếch và non dại hay sao? Tớ cũng rất mít ướt, nũng nịu me nheo, [âm nhạc] vậy mà cậu vẫn ôm lấy tớ dù những thói quen xấu ấy vẫn hiện hữu? này ngốc ơi, tớ cũng muốn được ôm lấy cậu, vỗ về nỗi đau của cậu mà. Mà đấy cậu xem từ những ngày tháng khó khăn đó mà giờ chúng ta đã nắm tay nhau lên tới đại học rồi. Không biết yêu của tớ thấy sao chứ mỗi lần nghĩ lại tớ lại thấy yêu cậu hơn, thương cậu hơn. Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời của tớ. Tớ yêu cậu. Chắc chắn. [âm nhạc] Vì chỉ cần chúng ta cùng nhau thì tớ tin điểm kết này sẽ thật hạnh phúc. Vì Mí [âm nhạc] yêu Minh Duy nhiều lắm. Ừ, các cậu thấy đấy, ai khi yêu cũng mang một nỗi lo rất thật, một nỗi lo rằng mình sẽ không được sánh bước bên người yêu nữa. Ta sợ sau này khi ta đã biết cách mua đồ ăn ngon dỗ dành khi người ấy giận dỗi, biết ôm một bó hoa đứng trước cửa nhà vào ngày người ấy buồn phiền, biết bất chấp cúi đầu xin lỗi dù bản thân đúng hay sai thì người ấy đã không còn bên cạnh ta nữa rồi. Yêu là trao đi. Ta trao đi một phần sự chăm nom của mình cho đối phương để cảm nhận được sự yêu thương của ta hòng mong ước. Ngay cả việc sẻ chia mà ta cũng không thể làm thì sao dám chắc rằng mình có thể bên nhau dài lâu. Vậy nên hỡ những trái tim vẫn còn giữ trong mình ngọn lửa tình yêu kia ơi. Đừng chỉ rủ gì vào tay nhau đôi ba lời mật ngọt. [âm nhạc] Hãy thù thỉ và thay nhau những tâm tư còn đang giấu kín để được biết mình còn được yêu và để họ được biết họ cũng là một nửa trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc này. Và đó là số radio tuần này. Gửi thư cho chúng mình tại hòm thư được gắn dưới mục bình luận và chờ đợi những số radio tiếp theo của video thế nhỉ nhé.
嘘